Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-su. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Vợ nghiện lô đề đánh chồng ép bán nhà

Bi kịch lên đỉnh điểm khi My thuê em trai ruột đến nhà đánh ông Nhân phải nhập viện.

Lấy nhau đã có hai mặt con nhưng người vợ thường xuyên nhiếc móc chồng. Nhiều lần chị ta đã nhẫn tâm đuổi chồng ra khỏi nhà mặc kệ ông lang thang khắp nơi. Giờ sức khỏe kém đi, người đàn ông đau khổ phải sống cô đơn

Khổ vì con ông, con tôi

Ông Nhân trú tại Gò Vấp, TP. HCM từng có một gia đình hạnh phúc ở miền Bắc, nhưng khi vào Nam ông lại phải lòng cô gái trẻ tên My người Bến Tre. Ông đến với người con gái đó và chia tay vợ ở quê. Vợ ông Nhân rất lười làm. Hàng ngày, chị ta chẳng chịu đi làm mà chỉ ở nhà chơi.

Từ đây bi kịch lên tiếp đến với ông, nhất là khi con gái đẻ của ông Nhân từ Bắc vào thăm cha. Thấy con riêng của chồng vào, My luôn miệng ca thán về các khoản tiền không cánh mà bay. Ông đưa con gái đi chơi ở đâu My cũng đi theo. Cô quản từng nghìn lẻ một vì sợ chồng mua đồ cho con gái.

Thương con, ông Nhân quay ra tát vợ một cái để thể hiện "ba không phải là người đàn ông nhu nhược" thì My ăn vạ. Bị chồng tát, My lu loa với công an phường rằng ông Nhân nghe lời con gái riêng đánh vợ. Khi công an vào giải quyết ông cũng không có cách nào ngoài cách thừa nhận đã đánh vợ trong khi hàng chục năm nay ông sống trong cảnh bị vợ bạo hành tinh thần.

Con gái của ông Nhân cũng ấm ức về quê trong nước mắt vì dì ghẻ đanh đá, cay nghiệt không thể sống được. Nhớ về gia đình lúc đó của mình ông Nhân kể "tôi mua xe cho cô ấy, đăng ký xe tên vợ nhưng cô ấy cũng bán đi để đánh đề, đánh bạc hết. Sổ đỏ của nhà, cô ta cũng mang đi cầm cố lấy tiền tiêu xài. Khi tôi hỏi ra thì mọi sự đã quá muộn". Hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau vì các khoản nợ từ sửa nhà chưa trả được, tiền nong vợ nợ nần người ngoài. Kinh tế ngày càng khó hơn nên việc xây dựng thuê của ông Nhân cũng chẳng có người nào mướn. Ông lại chuyển qua đi làm thợ sơn để lấy tiền nuôi hai thằng con trai đang học dở dang.

Kể về My, ông Nhân chỉ lắc đầu "c ô ấy tác oai, tác quái lắm. Con gái miền Nam mà, chỉ ăn thôi chứ không chịu khó làm đâu. Khi tôi vào đây ai cũng bảo không nên lấy đàn bà gốc ở miền trong đó khổ lắm. Vậy mà dòng đời đưa đẩy, tôi bước chân vào cuộc sống sai lầm, phụ bạc vợ con của mình".

Vợ nghiện lô đề đánh chồng ép bán nhà - 1

Khi ngấp nghé về già, ông chẳng còn chỗ mà trú chân (Ảnh minh họa)

Bị vợ đuổi ra khỏi nhà

Cách đây hai năm, My dựng cớ ông Nhân còn thương người vợ cũ và biết ông không còn kiếm được nhiều tiền cho ả tiêu xài như trước nên mọi đồ đạc trong nhà cô ta mang đi bán sạch. Nhà chỉ còn chiếc xác nhà không.

Rồi My ép chồng phải ký vào giấy bán nhà. Ông không ký bị My thuê đầu gấu dằn mặt đánh cho sưng tím mặt mày. Cô không tiếc lời xỉ nhục chồng vì cái tội không chịu ký giấy bán nhà. Hai đứa con trai của ông Nhân rất ngoan. Chúng không can thiệp vào việc của bố mẹ mà chăm chỉ học hành. Vì thế, khát khao cho con đi học trong ông Nhân càng lớn.

Bi kịch gia đình lên đỉnh điểm khi My thuê em trai ruột của mình đến nhà đánh ông Nhân phải nhập viện. Khi ông đi viện thì My ở nhà du hí cùng vời người tình của thị ta. Ông Nhân về nhìn thấy cảnh vợ mình đang ở trong tay của người đàn ông khác. Ông chỉ còn cách nuốt nước mắt ra đi. Hơn 20 năm ông lăn xả giữa đất Sài Gòn kiếm tiền để lo cho cuộc sống của mình. Có lúc ông có cả trăm cây vàng trong nhà nhưng giờ thì trắng tay. Khi ngấp nghé về già, ông chẳng còn chỗ mà trú chân.

Được bạn bè cũ giúp đỡ, ông Nhân đi tìm nhà khác để thuê sống. Nhưng được vài hôm, vợ ông lại tìm đến đòi tiền cho con. Ông không có tiền thì bị nhân tình của vợ cho một quả đấm. Đến nay, ông lui sâu hơn vào con hẻm nhỏ ở phường 8, Tân Bình để sống cho qua ngày. Nơi ông sống nhìn không phải là chỗ của người ở vì xung quanh đó trước là nghĩa địa. Giờ người ta di dời đi còn lại vài ngôi mộ cổ không thể di dời người ta xây phòng lên cho thuê với giá 500 nghìn đồng/tháng.

Với cuộc sống hiện tại của mình, ông Nhân chẳng biết nói gì. Ông chỉ mong ước được về quê xin lỗi người vợ ở đó nhưng chưa dám. Ông tính " tôi phải cố gắng làm vài năm nữa cho hai đứa trẻ học xong rồi kiếm chút tiền để riêng về quê". Hơn 1 năm nay, ông sống một mình ở đây và hàng tháng cho hai đứa con trai 4 triệu đồng để đi học. My sống cùng hai con trai nhưng cô ta nợ nần vì cờ bạc nên cũng chẳng dám ở nhà nhiều vì sợ bị đòi nợ. 

Tôi bắt vợ phải thề trên sinh mạng của con trai chúng tôi

Có thể mọi người trách tôi độc ác. Nhưng nói thực tôi muốn bám víu vào một cái gì đó để có đủ niềm tin mà tha thứ cho cô ấy, vì vợ đã nói dối tôi quá nhiều.

Tôi và vợ yêu và cưới nhau đến nay đã gần tròn 10 năm. Chúng tôi năm nay cùng 30 tuổi, đã có 1 cậu con trai 3 tuổi rất kháu khỉnh.

Cuối năm ngoái, do công việc của tôi không thuận lợi, có tiểu nhân hãm hại nên tôi rất buồn. Nhiều lúc không quan tâm đến vợ con như trước nữa. Thậm chí không dưới 5 lần, 2 vợ chồng cãi cọ, to tiếng với nhau, tôi giận không thèm nhìn mặt vợ trong 02 ngày.

Tôi cứ tưởng chuyện không có gì, rồi sẽ bình thường trở lại. Nhưng dạo vừa rồi tôi thấy vợ mình rất hay nhắn tin cho người khác mà kiểm tra điện thoại thì không thấy tin nhắn nào trong hộp thư.

Tôi bắt vợ phải thề trên sinh mạng của con trai chúng tôi

Theo các bạn có phải vợ tôi đã lên giường với người khác rồi nên giờ chán tôi chăng? Tôi thực sự khó chấp nhận và tha thứ nếu biết vợ tôi đã ngủ cùng người khác (Ảnh minh họa)

Sinh nghi, một tối nọ, tôi dắt xe ra khỏi nhà vờ nói đi uống cà phê cùng bạn, sau đó tôi trèo cổng sau vào nhà. Và quả thực tôi đã phát hiện ra một chuyện động trời: vợ tôi đang ngoại tình ngay trước mũi tôi.

Tôi đứng ngoài nghe thấy vợ mình đang nói chuyện yêu đương đầy ngọt ngào với một người khác. Không đủ kiên nhẫn nghe thêm, tôi xộc thẳng vào nhà trước sự ngỡ ngàng của vợ và giật lấy điện thoại trên tay cô ấy.

Tôi mở hộp thư đi và đến ra, đập vào mắt tôi là những tin nhắn yêu đương mùi mẫn của vợ tôi và người kia. Tôi cố gắng trấn tĩnh lại rồi hỏi vợ và cô ấy thừa nhận đang say nắng một người đã có vợ, hiện đang ở Sài Gòn. Trước đây thời sinh viên, người ấy từng theo đuổi vợ tôi.

Mọi chuyện chỉ dừng lại ở mức nhắn tin, gọi điện, chưa phát sinh quan hệ sâu sắc và cũng chỉ mới bắt đầu. Cũng cần kể thêm là chúng tôi hiện đang công tác ở Đắc Lắc. Sau khi tốt nghiệp đại học vợ tôi đã chấp nhận rời bỏ quê hương, bố mẹ, anh chị em để theo tôi vào Tây Nguyên lập nghiệp. Tôi nói vậy để mọi người hiểu chúng tôi từng yêu nhau sâu sắc đến mức nào. Bởi thế, tôi nghĩ lỗi một phần do mình không quan tâm đến vợ nên tôi đã tha thứ cho cô ấy.

Tuy nhiên, gần đây tôi nghe nhiều người nói vợ tôi đang có quan hệ ngoài luồng với một người đã có vợ tên T - là đồng hương của chúng tôi ở ngay thị trấn vợ chồng đang sinh sống. Tôi bí mật tìm hiểu thì phát hiện sự thật đúng là như vậy.

Tôi liền nói chuyện thẳng thắn với vợ. Và lần này cô ấy chính thức thừa nhận lần trước đã nói dối tôi. Người tên T này mới chính là người cô ấy đã ngoại tình.

Nhưng vợ tôi cũng khẳng định, cô ấy nói dối vì không muốn tôi làm rùm beng lên và thực sự chỉ mới dừng lại ở mức ngoại tình tư tưởng, chỉ là phút bồng bột nhất thời khi thiếu sự quan tâm của tôi chứ chưa có chuyện gì quá đáng xảy ra.

Tôi thực sự rất buồn và sốc khi nghe vợ nói vậy. Tôi suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng vì con, vì tình yêu tôi dành cho cô ấy còn quá lớn, tôi đã quyết định tha thứ cho cô ấy.

Tôi cố gắng không nghĩ đến chuyện này nữa và quan tâm, động viên vợ để cùng vượt qua. Nhưng gần đây, tôi phát hiện ra trong chuyện chăn gối, vợ tôi không còn như trước.

Cụ thể là cô ấy không còn hào hứng với tôi, tự đề ra lịch và bắt tôi thực hiện theo. Trước đây, cô ấy chẳng bao giờ từ chối và luôn đáp lại nhiệt tình khi tôi có nhu cầu, không cần đến lịch yêu như hiện nay. Thậm chí nhiều khi cô ấy còn chủ động khiêu khích tôi, không như thái độ gắt gỏng bây giờ mỗi khi tôi đụng đến cô ấy.

Trước đây cuộc yêu của chúng tôi thăng hoa bao nhiêu thì giờ tẻ nhạt bấy nhiêu. Phải chăng cô ấy đã lên giường với người khác, thấy hợp hơn nên bây giờ không còn hứng thú với tôi nữa?

Tôi bắt vợ phải thề trên sinh mạng của con trai chúng tôi

Tôi từng hỏi vợ đã ngủ với người ta chưa thì cô ấy thề rằng không có. Thậm chí, tôi bắt vợ phải thề trên sinh mạng của con trai chúng tôi thì cô ấy cũng thề (Ảnh minh họa)

Rất mong mọi người cho tôi lời khuyên phải làm thế nào? Tôi từng hỏi vợ đã ngủ với người ta chưa thì cô ấy thề rằng không có. Thậm chí, tôi bắt vợ phải thề trên sinh mạng của con trai chúng tôi thì cô ấy cũng thề.

Có thể mọi người trách tôi độc ác. Nhưng nói thực tôi muốn bám víu vào một cái gì đó để có đủ niềm tin mà tha thứ cho cô ấy, vì vợ đã nói dối tôi quá nhiều. Khi cô ấy thề, cô ấy trách móc tôi sao lại lôi con vào chuyện này. Và mặc dù vẫn thề, nhưng cô ấy đã khóc làm tôi thấy khó hiểu.

Theo các bạn có phải vợ tôi đã lên giường với người khác rồi nên giờ chán tôi chăng? Tôi thực sự khó chấp nhận và tha thứ nếu biết vợ tôi đã ngủ cùng người khác. Tôi phải làm sao để biết được vợ đang nói dối hay nói thật đây?

Vợ hung dữ thì sao chứ?

Ngay cả trong mơ tôi cũng không nghĩ là Hưng dám đánh tôi. Mà lại đánh trước mặt bạn bè nữa chứ. Anh nói "đánh cho chừa cái tật hung dữ".

Tất nhiên là tôi đã gào lên: "Vợ hung dữ thì sao chứ? Sao hồi mới cưới tôi, anh không giỏi nói như vậy?".

Nói thật, anh có đánh tôi một lần hay nhiều lần thì cũng không làm cho tôi thay đổi vì giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà. "Anh nói vợ hung dữ thì anh bỏ đi, tìm vợ khác hiền lành mà cưới"- tôi thách anh. Cứ tưởng trong cơn giận tôi nói vậy thì Hưng cũng bỏ qua, nào ngờ anh viết đơn ly hôn thật.

Con trai tôi nói: "Mẹ phải coi lại mình. Con thấy nhiều khi mẹ cũng quá đáng lắm. Mấy bác bạn của ba cũng nói mẹ là bà vợ hung dữ nhất thế gian này". Trời ơi, thằng con tôi mang nặng đẻ đau, thậm chí banh da xẻ thịt để đẻ ra nó mà bây giờ nó cũng không bênh vực mẹ là sao?

"Mày nói sao nghe giọng giống hệt thằng cha khốn nạn của mày. Tao đẹp thì tao có quyền hung dữ!"- tôi trừng mắt nhìn con. Nó quay lưng đi tuốt sau khi vớt thêm một câu: "Vậy mà nói là không hung dữ. Mai mốt con mà cưới nhằm vợ hung dữ như mẹ, 3 ngày là con bỏ chớ không đợi 15 năm như ba đâu".

Nghe thằng con nói, tôi mới giật mình. Mới đó mà 15 năm rồi sao? 15 năm ấy biết bao nhiêu tình. Từ một cô thôn nữ nhu mì, thuần hậu, tôi trở thành người vợ hung dữ từ lúc nào vậy? Có phải cuộc sống vợ chồng với Hưng đã biến tôi thành như thế hay không?

Phải công nhận là chồng tôi rất hiền lành. Anh ít nói, hay cười, tốt bụng. Chính vì điều này mà anh hay bị mọi người ăn hiếp. Đầu tiên là anh em của anh. Khi cha mẹ chồng tôi mất để lại đất đai, nhà cửa, anh làm giấy "từ bỏ quyền thừa kế" với lý do "mình có nhà cửa, có công việc rồi lấy làm gì? Để cho chú Út nó còn thờ cúng cha mẹ".

Vợ hung dữ thì sao chứ? - 1

Sau lần ấy, tôi vẫn chưa thấm thía việc lấy phải một người chồng ngu khờ. (ảnh minh họa)

Lần đó tôi tức mình quá chửi anh ngu, anh làm thinh, chẳng đá động gì đến chuyện ấy nữa. Tất nhiên là các anh chị em khác hưởng luôn phần của anh. Họ được chú Út trả lại cho một số tiền không nhỏ. Không ngu thì là gì?

Sau lần ấy, tôi vẫn chưa thấm thía việc lấy phải một người chồng ngu khờ. Phải đến khi một người đồng nghiệp của anh bị bệnh nan y, anh lấy hết tiền thưởng lễ 30-4 của mình cho bạn thì tôi mới đau đớn nhận ra rằng: Trong mắt anh, vợ con chẳng là cái đinh gì!

Lần đó, tôi không nhịn được đã quát vào mặt anh: "Có cho thì cũng phải chừa lại cho vợ con một ít chứ? Đời thuở nào lại cho hết như vậy? Em chưa thấy ai khờ như anh. Đi đòi lại cho em". Anh nhăn mặt: "Em nói gì kỳ vậy? Đã cho rồi, đòi lại coi sao được? Em có thiếu thốn gì đâu mà tham lam như vậy?".

Đành rằng tôi không thiếu thốn vì tiền lương và các khoản thu nhập khác anh đã nộp đủ, nhưng đó cũng là công sức của anh, của chồng công vợ, sao tôi không được hưởng chứ?

Lần đó tôi làm dữ, đánh tiếng với mấy người bạn anh. Kết quả là anh bạn kia phải gọi điện cho tôi, hứa khi nào khỏi bệnh sẽ trả lại đầy đủ số tiền đó. Phải như vậy chứ. Khi Hưng biết chuyện, anh đùng đùng nổi giận: "Bà mà lấy số tiền đó, tôi thôi bà luôn".

Tôi không lấy là bởi anh bạn kia đã không qua khỏi. Nhưng sau chuyện này, tôi thấy cần phải quản chồng chặt hơn; phải ra mặt để đại diện cho anh nếu không muốn bị người khác lấn lướt, ăn hiếp.

Như cái lần công ty có một suất đi nước ngoài để thưởng cho những cá nhân lao động xuất sắc, anh lại nhường cho một người đồng nghiệp sắp sửa nghỉ hưu. Khi anh vô tình nói ra điều này, tôi tức tốc gọi điện cho bác đồng nghiệp ấy. Tất nhiên là tôi không đòi lại tiền tiêu chuẩn nhưng ít ra thì bác ấy cũng thấy mình có nghĩa vụ phải quà cáp cho ân nhân thì mới phải đạo. Nếu không có tôi nhúng tay vào thì làm sao có được cái lò nướng chính hãng để tôi làm đồ ăn cho cha con anh mỗi ngày? Có ai dám nói vợ hung dữ không có lợi không?

Gần đây nhất là đám giỗ của ba anh. Tôi tình cờ đọc được tin nhắn của chú Út gởi cho anh: "Tiền quay heo, anh gởi về sớm để em nhờ người đặt trước thì mới có heo ngon". Trời đất ơi, chồng tôi đã từ bỏ quyền thừa kế, để lại tất cả nhà cửa, ruộng vườn cho họ hưởng thì họ phải có nghĩa vụ cúng giỗ ông bà, tổ tiên chớ sao lại bắt chồng tôi đóng góp?

Vợ hung dữ thì sao chứ? - 2

Tôi đâu có dễ dàng chấp nhận lý do ly dị lãng xẹt như vậy. Tôi cũng tin không có tòa án nào xử cho ly hôn với lý do tào lao như vậy. (Ảnh minh họa)

Tôi tức mình không chịu nổi nên khi Hưng về tới nhà, tôi nói luôn: "Anh không có gởi tiền bạc gì về quay heo hết nghe chưa! Thì ra lâu nay anh vẫn phải đóng góp tiền để lo đám giỗ đó hả?". Anh nhìn tôi như thể lần đầu mới gặp: "Rồi sao? Cha mẹ là cha mẹ chung, ai cũng phải có trách nhiệm như nhau...". Tôi cắt ngang: "Nhưng anh đã từ bỏ quyền thừa kế....". "Như vậy đâu có nghĩa là từ bỏ cha mẹ, ông bà? Thôi, đừng có lộn xộn nữa, nhức đầu lắm"- Hưng gạt ngang. Tất nhiên là tối hôm đó, tôi cho anh nhịn đói thử xem anh có còn giỏi xài tiền vô tội vạ hay không?

... Tôi kể những chuyện như vậy để thấy rằng, tôi làm tất cả những chuyện đó là vì chồng, vì con, vì gia đình của mình. Vậy mà anh mắng tôi ích kỷ, nhỏ mọn, tính toán; đặc biệt còn cho rằng tôi là một người vợ hung dữ, không thể tiếp tục chịu đựng nổi!

Giọt nước tràn ly là hôm anh mời bạn đến nhà để chung vui vì anh vừa được lên lương. Tôi làm tiệc với đầy đủ món ngon vật lạ theo yêu cầu của anh. Tất nhiên nếu làm như vậy thì sẽ rất tốn kém. Điều đó khiến tôi không vui, thậm chí rất mệt.

Ấy thế mà anh còn tỏ vẻ bực bội khi tôi bày xong tiệc thì cáo mệt lên lầu nằm nghỉ.

Trước khi nhập tiệc, anh lên gọi tôi xuống, tôi trả lời: "Em mệt lắm". Nói rồi tôi nằm quay mặt vô tường. Khoảng nửa giờ sau, anh lại lên gọi. Lần này tôi hầm hừ: "Vui vẻ gì mà ăn nhậu? Không xuống đâu!". Lần thứ ba anh lên gọi, tôi quát: "Bực mình lắm rồi nghen. Ăn nhậu tốn kém chớ có vui vẻ gì đâu mà kêu réo? Bảo họ hùn tiền trả lại cho tôi đi thì tôi xuống". Anh nhìn dáo dác rồi hạ giọng: "Em nói nhỏ chút được không? Bạn anh mà nghe thấy, họ bỏ về luôn đó". "Về thì càng mừng chớ sao? Ăn uống tốn kém chớ có ích lợi gì đâu?"- tôi càng lớn tiếng.

Lời qua tiếng lại một hồi, anh cũng to mồm quát tháo. Kết quả cuối cùng là tôi ăn hai cái tát tai như trời giáng cùng một lời đe dọa sẽ ly hôn. Cứ tưởng anh giận mà nói vậy, nào ngờ anh làm thật.

Tôi không bao giờ tin vào chuyện người đàn ông đòi ly dị chỉ vì vợ hung dữ. Chắc chắn anh đã có bồ bịch bên ngoài. Và cái chuyện vợ hung dữ chỉ là cái cớ để Hưng bỏ tôi. Rõ ràng, trong chuyện này bậu đã muốn thôi, nên gieo tiếng dữ để rồi bậu đi mà!

Tôi đâu có dễ dàng chấp nhận lý do ly dị lãng xẹt như vậy. Tôi cũng tin không có tòa án nào xử cho ly hôn với lý do tào lao như vậy.

Thế nhưng, nói gì thì nói, tòa đã gởi thư mời lên để thông báo thụ lý vụ kiện. Tôi cũng thấy lo lo. Giờ phải làm sao đây? Nếu anh bỏ tôi thật, chắc tôi chết chớ sống làm sao nổi đây! 

"Ngả mũ" trước những phi vụ "cưa trai" có một không hai

Nhiều phi vụ cưa trai của các cô nàng "cọc đi tìm trâu" thật xứng đi vào huyền thoại. Chuyện xảy ra cách đây cũng khá lâu rồi nhưng bây giờ nghĩ lại tai nạn khi "cưa trai" ấy cô gái trẻ tên Quyên (Quận 1, TP HCM) vẫn thấy thật khó quên.

Quyên kể: "Tan làm hôm đó, lúc dừng đèn đỏ, mình đã vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy anh chàng mà mình từng thích hồi cấp 3 - trùng hợp thay lại đứng cách mình có một người. Mình từng thích chàng lắm, nhưng theo kiểu thầm thương trộm nhớ dõi theo thôi chứ có khi chàng cũng chẳng nhớ mình là ai.

Gặp lại chàng giữa đất thị thành đông đúc này, mình vẫn bị sét đánh... toác đầu. Mình quyết tâm phải làm cái gì đó, chứ không thể để mọi thứ hững hờ trôi qua như ngày xưa được. Và mình... bám theo chàng. Thấy chàng tấp vào một hàng bún, mình cũng theo vào luôn, chiếm ngay chiếc bàn bên cạnh. Chàng ngồi với một người bạn nữa, vừa ăn vừa nói chuyện còn mình thi thoảng lại liếc sang ngắm chàng, trong lòng khấp khởi mừng thầm".

Quyên bảo, cô đang định ủ mưa theo chàng về tận nhà thì nghe anh ấy nói với bạn: "Tí đi nhậu đến khuya rồi đi...!". Chàng hạ giọng ở cuối câu nên cô chẳng nghe rõ nữa. Chỉ biết kế hoạch bám đuôi về tận hang ổ đã thất bại.



Quyên chuyển sang chiến dịch khác bằng cách móc điện thoại trong túi ra, giả vờ nghệt mặt than thở: "Sao điện thoại lại hết pin thế này?" (Ảnh minh họa)

Thế là Quyên chuyển sang chiến dịch khác: "Mình ngồi nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một... mưu hèn kế bẩn. Mình móc điện thoại trong túi ra, giả vờ nghệt mặt than thở: 'Sao điện thoại lại hết pin thế này?'. Rồi mình mặt đầy lo lắng hoảng hốt sang bàn của chàng: 'Anh ơi, cho em gọi nhờ một cuộc điện thoại được không? Em có hẹn với bạn mà tự dưng điện thoại lại sập nguồn. Chắc giờ này nó đang điên cuồng gọi cho em không được rồi ấy!'. Chàng vui vẻ rút điện thoại cho mình mượn, còn cười một cái ngọt ngào khiến mình tim đập rộn ràng".

Quyên gọi cho cô bạn thân, giả vờ giả vịt nói mấy câu, cô nàng thì cứ "hả, ố, á" mà không hiểu chuyện gì. Sau đó cô chuồn êm rút lẹ, chạy ngay đến chỗ cô bạn lấy số điện thoại của chàng. Cô kể, hôm đõ đã bị cô bạn cười cho thối mũi. Nhưng Quyên chả quan tâm , chỉ thấy hào hứng không bút nào tả xiết, tưởng rằng sẽ mất ngủ vì niềm vui đến quá bất ngờ này.

Nhưng sự thực phũ phàng đã đánh tan mộng đẹp của Quyên: "Có số của chàng rồi, mình cười không khép miệng lại được, ủ mưu tính tiếp. Còn đang phân vân là có nên nhắn tin luôn không, chàng đang nhậu có tí men vào thấy con gái nhắn tin chắc là sẽ hăng máu đáp lại lắm đây. Vừa hay mình đang ngồi trước máy tính nên ngứa tay thế nào mà gõ ngay số điện thoại của chàng lên Google. Lần mò một hồi thì ra nick yahoo của chàng, lại một hồi nữa thì nhảy xổ ra một đống, nào là: share hàng, xin rau, nông dân trồng rau siêu hạng rau lớn cực nhanh. Mình buồn mất nửa tiếng liền vì tối đó bị... ngủ ngon, không được thức vì ai".

"Hôm sau lại nghe cô bạn hớn hở khoe tối qua chàng nhắn tin làm quen và à ơi với nó. Mình choáng váng toàn tập. Chàng có vẻ là một nông dân tích cực thật, không bỏ sót bất kì một cơ hội trồng rau nào có thể có. Thế là phi vụ cưa trai đầu voi đuôi chuột của mình đã kết thúc như thế đấy. Tưởng sẽ có một phi vụ cưa trai để đời, xứng đi vào huyền thoại cơ, ai dè lại chết yểu từ lúc mới nhú lên" - Quyên cười phớ lớ.

Nếu như phi vụ cưa trai của Quyên chưa xứng đi vào huyền thoại thì công cuộc "cọc đi tìm trâu" của Ngọc Lan (Đống Đa, HN) quả thật rất xứng để làm được điều đó.

"Mình tình cờ gặp anh ở cây xăng. Hai đứa đều đi đổ xăng, mà đúng giờ cao điểm nên là người đông kín, phải xếp hàng như thời bao cấp. Rõ ràng không quen anh từ trước nhưng mình thực sự thấy anh thân thuộc như đã quen từ lâu. Và nhất là khi anh nhìn mình nữa, ánh mắt giao nhau khiến mình bị sét đánh tơi tả. Mình cười với anh một cái thật ngọt ngào và 2 đứa có nói chuyện với nhau trong lúc chờ đổ xăng. Anh đổ xong trước nhưng vẫn đứng chờ mình bên ngoài, khi mình đến gần anh hỏi số điện thoại của mình. Chả hiểu sao, lúc ấy mình lại chỉ cười và phóng vút đi" - cô hồi tưởng lại.

Dù hơi tiếc nhưng Ngọc Lan cũng tặc lưỡi bỏ qua. Nhưng 1 ngày, 2 ngày rồi cả tuần liền mà cô không thể nào quên được hình bóng đó. "Nỗi tiếc nuối trong lòng mình lớn dần lên, trở thành nỗi day dứt không yên. Một quyết tâm sắt đá là phải tìm lại được anh ấy trỗi dậy trong mình. Hạnh phúc là phải tự mình tìm lấy, cuộc sống là không chờ đợi cơ mà. Cả đời được mấy ai đi ngang qua ta mà làm ta lưu luyến, sao trong cả ngàn người đã từng đi qua mình thì mình lại chỉ nhớ mỗi một mình chàng. Có thể do lúc ấy mình còn trẻ nữa, nên nhiệt huyết sôi sục lắm luôn" - cô nói.

"Mình nhớ anh bảo anh cũng hay đổ xăng ở cây xăng đó nên cứ hết giờ làm mình lại ra cắm rễ ở quán trà đá cạnh cây xăng, mắt không chớp dõi theo những người vào đổ xăng với hy vọng một lúc nào đó sẽ thấy được chàng. Nhiều lúc ớn lắm, vì dòng người tấp nập, mình chỉ sợ chưa tìm thấy chàng thì mình đã hoa mắt chóng mặt đầu quay quay ngất xỉu luôn rồi.

Cả nửa tháng liền như vậy, tối nào trước khi đi ngủ mình cũng cầu trời khấn phật mong một chữ duyên, mong ông trời run rủi cho cơ hội được gặp lại chàng. Để rồi hôm sau tan làm lại ra canh me, ôm cứng lấy cây xăng đến khi tối muộn đói rụng rời chân tay mới chán nản ra về. Mỗi lần vào đổ xăng ở đó lại mong mỏi đến cháy ruột một lần nữa được đứng cạnh chàng như hôm nào" - Ngọc Lan kể lại quá trình đãi cát tìm... chàng của mình.



Cả nửa tháng liền như vậy, tối nào trước khi đi ngủ mình cũng cầu trời khấn phật mong một chữ duyên, mong ông trời run rủi cho cơ hội được gặp lại chàng (Ảnh minh họa)

Kế hoạch A thất bại, cô gái cá tính này chuyển sang kế hoạch B: "May sao mình nhớ như in được biển số xe của chàng. Vì thế, mình liền in kha khá tờ rơi, nội dung đại để giống với... tìm trẻ lạc. Người đi lạc ở đây tất nhiên là chàng và địa chỉ để báo tin đến chính là mình. Mình đầu tư một buổi trưa đi dán ở khu vực quanh cây xăng, trong bán kính 1km, không những thế còn rắc tờ rơi trên đường đi nữa. Rồi mình không ra tận 'hiện trường' canh me nữa mà về nhà ngồi ngóng điện thoại. Vừa hóng vừa sợ nhỡ có vợ/người yêu chàng đến đánh ghen thì toi vì hình như mình cũng chưa biết rõ chàng là hoa đã có chủ hay chưa".

"Khi mình đã hết kiên nhẫn, chuẩn bị cho chàng vào ngăn kỷ niệm có tên 'cây xăng nơi đôi ta đứng cạnh nhau' thì mình bất ngờ nhận được điện thoại của một người đàn ông - là chàng chứ không phải ai khác! Vậy là công sức bao lâu nay của mình đã có trái ngọt: mình đã tìm lại được chàng! Sau đó mình và chàng cũng có một đoạn thời gian lãng mạn nhưng rồi cũng không đến được với nhau. Mình không tiếc hận gì cả, chỉ biết phi vụ cưa chàng ấy sẽ là một kỉ niệm của tuổi trẻ mà có lẽ cả đời này mình không quên được!"- Ngọc Lan cười tươi rói.

Vợ cho tôi tiền đi 'chơi gái'

Chúng tôi lấy nhau vì tình yêu. Mọi thứ tốt đẹp, tình cảm mặn nồng, hai gia đình đồng ý tán thành chuyện chúng tôi ngay từ khi dẫn nhau về ra mắt. Nhưng

Cuộc sống vợ chồng không màu hồng như tôi nghĩ...

Ban đầu, nói chung, bố mẹ hai bên không phản ứng gì, tất cả đều yêu thương chiều chuộng tôi.

Tôi cũng yêu thương, lo lắng cho vợ rất nhiều. Khi yêu nhau thì tôi chiều chuộng, còn khi về làm vợ chồng, tôi vẫn không hết lãng mạn, lúc nào cũng chiều theo sở thích của vợ.

Vợ tôi là một người rất tốt, hiền lành, ngoan ngoãn. Thú thực là tôi rất mê cô ấy, mê ngay từ cái nhìn đầu, tiên, mê cả ánh mắt, nụ cười và đặc biệt là lối ứng xử của vợ. Là một người học cao nên vợ lúc nào cũng rất điềm tĩnh trong mọi vấn đề. Có nhiều lần tôi nóng giận, vợ từ từ phân bua và biến tôi thành một kẻ thua cuộc tâm đầu ý hợp. Nói chung, tôi không thể không dành những lời có cánh cho vợ.

Hai đứa yêu thương nhau như vậy, lấy nhau về cố gắng đi làm kiếm tiền để không phụ lòng bố mẹ mình. Nói chung, hai vợ chồng tu chí, tính chuyện làm ăn, nhưng thời gian đó, chẳng may vợ lại mang bầu. Nói là chẳng may vì chúng tôi chưa tính chuyện sinh con, đang còn muốn từ từ để xây dựng gia đình, để lo kinh tế. Nhưng trót rồi nên chúng tôi cũng giữ lại để sinh. Và chúng tôi sinh ra một đứa con gái kháu khỉnh, nhìn rất đáng yêu.

Vợ cho tôi tiền đi

Lâu dần, tôi lao vào công việc và đôi khi quên bẵng việc mình có gia đình. (Ảnh minh họa)

Thời gian đó, tôi lao vào làm việc nhiều gấp mấy lần trước với suy nghĩ, cố gắng kiếm thật nhiều tiền cho vợ con đỡ khổ. Tiền bạc tôi đưa hết cho vợ, hàng tháng lương cũng đưa cho vợ để cô ấy tiện chi tiêu. Tôi chỉ giữ lại một chút ít tiêu pha, nhậu nhẹt với anh em mà thôi.

Lâu dần, tôi lao vào công việc và đôi khi quên bẵng việc mình có gia đình. Tôi cứ để mặc vợ con ở nhà, tự lo cho nhau, hàng tháng tôi đưa tiền và bảo vợ cần gì thì cứ chi tiêu thoải mái, không phải tiết kiệm. Những lúc như thế vợ tôi chỉ cười mà không nói gì. Tôi còn tưởng vợ thích như thế. Vì kinh nghiệm của mấy ông bạn đi trước truyền lại rằng, đàn bà thích quản ví tiền của chồng nên chỉ cần đưa tiền đầy đủ cho họ hàng tháng thì không phải lo gì chuyện khác bên ngoài cả.

Tôi cũng nghe theo lời họ nên cứ lao vào công việc và vẫn nhớ đưa tiền cho vợ đều đặn. Tôi quên hết tất cả những gì tôi cần làm cho vợ từ trước đến giờ. Tôi thậm chí còn lao vào gái gú, ngoại tình. Tôi nuôi hẳn cô bồ nhí theo kế sách của mấy anh em cùng làm.

Mấy ông này bảo, đời là mấy tí, có vợ rồi thì không thể chấm dứt được, nhất định phải chơi. Làm đàn ông là phải thế mới gọi là có bản lĩnh. Tôi cũng nghe theo lời họ thể hiện tí 'bản lĩnh' của mình. Tôi lao vào ăn chơi, gái gú liên miên và một lần, vợ tôi bắt gặp khi chúng tôi cùng nhau cười nói, ôm vai bá cổ vào nhà hàng nơi mà vợ tôi cũng ngồi tiếp khách ở đó. Tôi thật không ngờ là lại có sự trùng hợp như vậy dù tôi đã tìm một nhà hàng khá xa, để tránh tai mắt.

Sau lần ấy, vợ tôi bắt đầu trở thành con người khác. Vợ không còn bận tâm tới tôi nữa, đặc biệt là không đả động gì đến tôi, lãnh cảm với tôi, chỉ biết chăm chăm vào đứa con gái nhỏ. Tôi có nói gì, có làm gì vợ cũng mặc kệ, coi như không biết. Có hôm tôi cố tình đi tối ngày, thậm chí là tối không về nhà, thế mà vợ không thèm gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Sáng hôm sau tôi thảng thốt vì chuyện đó. Về nhà hỏi vợ tại sao thì cô ấy bảo: "Anh muốn đi đâu em cũng không quản được anh, nên tốt nhất là không nên quản".

Vợ cho tôi tiền đi

Nghe vợ nói vậy, tôi choáng. Bây giờ vợ còn đưa cả tiền cho tôi đi chơi gái, không lẽ ngoại tình một lần giờ lại có tội vậy sao? (Ảnh minh họa)

Lấy nhau mới được 2 năm, tôi không ngờ tình cảm vợ chồng mình lại đến lúc như thế này. Bây giờ, sau khi phát hiện tôi ngoại tình một lần, vợ càng ngày càng lạnh nhạt với tôi. Vợ sống như một cái bóng trong nhà, chỉ làm việc nhà nấu cơm nấu nước cho tôi rồi lại đi làm, tối về thì chơi với con nhỏ. Vợ chẳng màng gì tới người chồng như tôi cả.

Tôi vẫn đưa tiền cho vợ như trước, không rút bớt, không tăng lên vì mức lương của tôi cũng không tăng lên được nữa. Có hôm, tôi đi chơi bảo nhậu với anh em, phải đi khao mọi người, tôi bảo vợ đưa thêm tiền mà cô ấy vỗ vào tay tôi mà bảo: "Anh cầm lấy mà còn bo cho các em, thêm cái khoản ấy khá tốn kém đấy".

Nghe vợ nói vậy, tôi choáng. Bây giờ vợ còn đưa cả tiền cho tôi đi chơi gái, không lẽ ngoại tình một lần giờ lại có tội vậy sao? Trước đây, tôi đâu phải là hạng lăng nhăng gì, chỉ là lầm lỡ nhưng tôi đã thôi rồi, vậy tại sao vợ cứ thù hằn mãi, cứ đay nghiến tôi. Sống thế này thì nào giống vợ chồng. Biết rõ tất cả mọi chuyện là do tôi gây ra nhưng tôi đâu nghĩ vợ lại khiến tôi khó xử như vậy. Bây giờ tôi phải làm sao đây, thật tình tôi đau khổ lắm rồi. Tôi đã mong vợ tha thứ mà không được, vậy tôi phải làm gì đây? 

Dũng cảm đánh cược để giữ chồng

"Cả đêm ấy mình không ngủ và nằm suy nghĩ mãi, cuối cùng mình quyết định đánh cược một canh bạc cuộc đời: một là anh quay về toàn tâm toàn ý với gia đình, hai là mất chồng...". Nhớ lại những chuyện đánh cược với cuộc đời mình đã từng trải qua, chị H.K (Từ Liêm, Hà Nội) kể: "Đợt đó mình mang bầu bé đầu đến tháng thứ 7 thì phát hiện chồng mình vẫn thường xuyên liên lạc với người yêu cũ. Hai người không những hẹn hò, điện thoại, chát chít mà ngay cả những ngày lễ chồng mình vẫn trích ra một khoảng thời gian đáng kể dành cho người cũ. Cô ta gặp trục trặc với chồng, đang trong quá trình hoàn tất thủ tục li dị, có lẽ buồn chán nên tìm đến chồng mình mong được an ủi. Nếu chỉ dừng ở mức độ tình bạn thì mình không nói, vấn đề ở đây đã vượt quá giới hạn rồi!".

Chị bảo, thời gian đó chị đau khổ và tuyệt vọng gần như chết đi sống lại. Rồi chị đã nói chuyện với chồng về vấn đề đó một cách thẳng thắn. Chồng chị cũng hứa hẹn đủ điều. Chị chỉ nói một câu: "Em tin anh!".

"Nhưng chồng mình vẫn không làm được như lời anh ấy hứa. Thời gian nằm ổ sinh bé, mình phát hiện anh ấy vẫn qua lại với người yêu cũ. Mình biết hết nhưng vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, cố gắng tìm niềm vui nơi việc chăm con nhỏ. Nhưng mình âm thầm thuê người thu thập bằng chứng về việc chồng với cô ta lén lút đi lại với nhau. Khi cầm hết tất cả những bằng chứng ấy trên tay, mình run lẩy bẩy cả người" - chị H.K nói.

Dũng cảm đánh cược để giữ chồng 1

Chị bảo, thời gian đó chị đau khổ và tuyệt vọng gần như chết đi sống lại. Rồi chị đã nói chuyện với chồng về vấn đề đó một cách thẳng thắn. Chồng chị cũng hứa hẹn đủ điều. Chị chỉ nói một câu: "Em tin anh!" (Ảnh minh họa)

Tối hôm đó chồng, lúc ăn cơm xong chị cố lấy bình tĩnh hỏi chồng: "Anh không gọi điện hỏi thăm chị Q. (tên người yêu cũ của chồng chị) à?". "Chồng mình tuy giật thót nhưng vẫn cười dịu dàng bảo đã hứa với mình là không liên lạc với cô ta nữa rồi. Nghe anh dối trá như thế, mình không còn thiết tha nói thêm bất cứ lời nào nữa. Việc mình cần làm bây giờ là hành động - một hành động cứng rắn và quyết liệt. Vì thế mình cất kĩ những những bằng chứng ấy đi, đợi đến dịp sẽ mang ra sử dụng. Trong thời gian đó, mình âm thầm thuê nhà và chuẩn bị cuộc sống cho 2 mẹ con" - chị nhớ lại.

Chị H.K nói tiếp: "Hai tháng sau, đúng đến ngày kỉ niệm ngày cưới của vợ chồng mình, mình hẹn chồng về nhà ăn tối. Nhưng hôm đó mình xin nghỉ làm một ngày, thu dọn đồ đạc, bế con chuyển sang căn phòng đã thuê. Mình viết lại một lá thư cho anh, đại ý nói rằng mình cần một người chồng yêu thương vợ, tôn trọng vợ, con cần một người cha mẫu mực. Nếu anh không yêu mình, không thương con, mà thương chị ấy, đồng cảm với chị ấy thì anh nên đến với chị ấy. Mẹ con mình ra đi, trả lại tự do cho anh. Mình gửi lại kèm tất cả cả tài liệu thu thập và tờ đơn xin ly dị".

Chị H.K bảo, sau đó chị ra ở riêng, thuê một bác giúp việc trông con nhỏ trong lúc chị đi làm, không hề liên lạc với chồng thêm một lần nào nữa. "Khi mình làm thế, mình chấp nhận đánh cược. Một là mình sẽ được tất cả, chồng hoàn toàn trở về bên mình sau khi biết rằng anh chỉ có thể chọn một trong 2 người. Hai là mình mất trắng, chồng và cô ta nhân cơ hội đến với nhau. Nhưng mình sẵn sàng đón nhận, cho dù kết quả có thế nào" - chị giãi bày.

Và rồi chị đã nhận lại được kết quả mỹ mãn khi dám dũng cảm đáng cược với cả cuộc đời mình: "Sau 2 tuần, chồng tìm đến nói chuyện với mình và đón 2 mẹ con mình về. Mình vẫn nói lại câu nói ngắn gọn ấy: 'Em tin anh!' mà không một lời trách móc gì cả. Hiện tại, sau 5 năm rồi vợ chồng mình vẫn rất hạnh phúc và cô người yêu cũ của anh chưa một lần nào xuất hiện lại trong cuộc sống của bọn mình nữa!".

Cách đây 3 năm, chị L.A (Nhật Tân, Tây Hồ, HN) cũng phát hiện ra chồng mình có tình cảm ngoài luồng. "Lúc ấy con mình mới được 2 tuổi, thế mà mình đọc được tin nhắn xưng hô 'chồng, vợ' của chồng với một người con gái khác. Cảm giác đau khổ, tủi thân, chán chường cứ ập đến bủa vây mình. Ngay hôm sau, mình in hết những đoạn chát của 2 người ấy ra, để trên bàn làm việc của chồng kèm theo tờ đơn ly hôn. Mình đã xác định sẵn tinh thần một là còn hai là mất. Còn thì còn cho toàn vẹn mà không thì mình cũng không cần cái kiểu dở dở ương ương" - chị hồi tưởng lại.

Chị L.A kể, chồng chị hiểu ra sự việc mà chị không cần phải nói câu nào. Anh thanh minh rằng đó chỉ là bạn bè thôi. Chị nghĩ bụng chẳng có bạn bè nào mà ngày ngày nhắn tin và gọi điện cho nhau 20, 30 lần, còn nói nhớ nhung nhau cả. Nhưng chị vẫn cười mỉm cho qua, chỉ nhẹ nhàng bảo: "Nếu là bạn bè thì anh gọi điện cho em ấy trước mặt em và đề nghị em ấy từ nay đừng bao giờ nhắn tin hay gọi điện cho anh nữa. Vì là em thấy cũng chủ động liên lạc với anh hơi bị nhiều".

"Sau một lúc ngần ngừ thì chồng mình cũng gọi điện và nói y như mình bảo. Rồi mình nhẹ nhàng nói tiếp: 'Từ nay anh phải để tất cả tin nhắn, cuộc gọi đi và cuộc gọi đến để em kiểm tra, đi làm 4 giờ 30 phút tan sở thì 5 giờ phải có mặt ở nhà, đi đâu với bạn bè thì phải bảo bạn anh gọi điện cho em và nói biết địa chỉ nơi đến. Nếu anh đồng ý thì tiếp tục sống với nhau không thì giải tán. Con em nuôi không cần anh phải đóng góp gì và đừng bao giờ tìm gặp con'.

Nhưng chồng mình tỏ vẻ không đồng ý với đề nghị đó và cự nự: 'Anh có phải trẻ con đâu mà em kiểm soát anh như thế? Như vậy là không tôn trọng quyền riêng tư cá nhân của anh đâu!'. Nghe anh nói thế mình thất vọng vô cùng" - chị L.A tâm sự.

Chị thổ lộ: "Thực ra mình làm thế không phải để kiểm soát chồng, vì mình cũng chẳng hơi đâu mệt mỏi mà tra xét anh ấy như thế. Mình chỉ muốn thử độ chân thành và hối lỗi của chồng mà thôi. Thiết nghĩ nếu anh ấy thực lòng muốn quay về và không còn ý định liêc lạc với cô ta thì sẽ tìm mọi cách để níu giữ gia đình, chuộc lại lỗi lầm với vợ con. Những việc làm đó có đáng là gì nếu anh thật sự có thành ý".

Dũng cảm đánh cược để giữ chồng 2

"Cả đêm ấy mình không ngủ và nằm suy nghĩ mãi, cuối cùng mình quyết định đánh một canh bạc cuộc đời" (Ảnh minh họa)

"Cả đêm ấy mình không ngủ và nằm suy nghĩ mãi, cuối cùng mình quyết định đánh một canh bạc cuộc đời. Vừa hay công ty có đợt đi công tác nước ngoài một tháng. Mình vì con nhỏ nên sẽ được miễn nhưng mình vẫn xin đi, con mình mang về gửi bà ngoại, tuy không nỡ xa con nhưng mình vẫn quyết định đi.

Một tháng ấy, mình không liên lạc với chồng mặc cho anh tìm mình ráo riết (nghe bạn mình ở nhà nói lại vậy). Hết một tháng, mình trở về. Mình chưa cần mở lời thì tự anh đã nhận tất cả lỗi và thề sẽ không bao giờ có ý nghĩ coi nhẹ gia đình nữa. Mình không biết thế nào nhưng 3 năm qua, gia đình mình đã yên ấm trở lại và anh vẫn luôn tìm cách để chuộc lại lỗi lầm của mình" - chị cười nhẹ.

Tạm biệt nhé, mối tình đơn phương

Em 27, quen bạn hồi lớp 10 qua yahoo. Nói là tình yêu cũng không hẳn, gọi là có cảm tình của tuổi mới lớn có vẻ đúng hơn. Em nhút nhát, chỉ biết đến học, lên cấp 3 lần đầu tiên biết đến mạng Internet, bạn cũng là người đầu tiên em quen. Bọn em thường nói chuyện online và viết thư tay. Ngày đầu tiên gặp bạn là 8/3, chiếc đồng hồ cát bạn tặng em vẫn luôn giữ bên mình. Tuổi học trò ngây ngô, câu chuyện chỉ xoay quanh học hành, thầy cô mà kể mãi chẳng hết.


Tạm biệt nhé, mối tình đơn phương
Tạm biệt nhé, mối tình đơn phương (Ảnh minh họa)

Em và bạn không hẳn trái ngược nhau nhưng đôi khi có sự khác biệt. Bạn là học sinh nghịch của lớp, em ngược lại. Có lần, hình như bạn đã tìm đến nhà hỏi về em, nghe bố em tả lại. Ngày đó mẹ còn bán hàng rau, những gánh hàng của mẹ đã góp phần nuôi sống gia đình em. Từ ngày đó em và bạn ít nói chuyện, em dần tập trung vào việc học, luôn băn khoăn phải chăng vì điều đó mà bạn dần không nói chuyện với em nữa. Ngày em được giải thi học sinh giỏi, người muốn kể đầu tiên vẫn là bạn, dần dần không còn nói chuyện với nhau nữa.

Năm nhất đại học, vô tình nick bạn sáng, hai đứa lại nói chuyện. Hiện em tốt nghiệp đại học gần 4 năm, đi làm, được bạn bè giới thiệu mối này mối nọ, đồng nghiệp, nhưng em vẫn luôn nghĩ đến bạn, xa dần các mối quan hệ khác. Do trái tim em không chịu mở lòng, hay do em chưa gặp được người thật sự hiểu mình?

Gần đây, em gặp lại bạn, bạn vẫn nhớ địa chỉ nhà em, hai đứa đi uống nước. Bạn mới tốt nghiệp đại học, học chậm 2 năm so với em vì chuyển trường. Bạn buồn vì chia tay người yêu, trong đôi mắt ấy ánh lên một vẻ buồn, cố gượng cười. Em động viên nhưng em cũng buồn lắm khi biết không ai có thể thay thế được cô bé khóa dưới. Nhìn bạn đau khổ em cũng chẳng thấy vui.

Em tặng bài hát, cố an ủi, có lẽ bạn cũng hiểu. Bạn hỏi: "Còn giữ những bức thư ngày trước không". Bạn kể về cô bạn ngày trước thầm yêu mình, đến khi nói ra thì bạn sẽ thấy khó xử, vì một khi đã là bạn thì sẽ xem là bạn mãi mãi. Vậy là em sẽ quyết định dừng lại, tạm thời không quan tâm đến bạn nữa. Tạm biệt nhé, mối tình đơn phương.

Tự chấm điểm khả năng phòng the của bạn

Nếu bạn băn khoăn tự hỏi không biết liệu mình có làm nửa kia hài lòng trong chuyện ấy thì đây là những dấu hiệu giúp bạn tự chấm điểm mình:

1. Bàn tay siết chặt
Nếu bàn tay hay chân của anh ấy thường siết chặt hoặc ghì chặt lấy bạn khi hai người ân ái thì đó là dấu hiệu bạn đang khiến anh ấy thích thú tột cùng. Hãy lặp lại hành động đó và bạn sẽ thấy anh ấy hạnh phúc thế nào.

2. Yêu thêm lần nữa
Hai người chỉ vừa kết thúc cuộc yêu nhưng anh ấy lại muốn tiếp tục "hiệp hai". Rõ ràng là anh ấy không thể cưỡng lại sức hấp dẫn mê hoặc của bạn và bạn đích thực đã ghi điểm 10 trong phòng ngủ.

Tự chấm điểm khả năng phòng the của bạn

Ảnh minh họa

3. Hành động sau cuộc yêu

Sau khi cuộc yêu kết thúc, hãy quan sát những hành động của anh ấy dành cho bạn. Anh ấy trở nên xa cách hay ôm bạn thật chặt và chìm vào giấc ngủ? Nếu hai người tiếp tục chia sẻ những khoảnh khắc thân mật bên nhau sau cuộc yêu thì bạn có thể hiểu rằng bạn thật tuyệt.

4. Tán tỉnh
Anh ấy không ngừng gửi những tin nhắn đầy ẩn ý đến bạn vào ngày hôm sau cuộc yêu. Điều này chứng tỏ anh ấy mong chờ một cuộc yêu nóng bỏng khác sẽ diễn ra vào tối nay.

5. Không ngừng nhắc về chuyện ấy
Nếu nửa kia của bạn không ngừng nói về từng chi tiết nhỏ diễn ra trong cuộc yêu đó như những nụ hôn, cách bạn vuốt ve anh ấy thì chắc chắn là bạn đã ghi điểm trong lòng anh ấy rồi.

6. Không thể rời bạn
Dính lấy bạn như sam và không thể rời bạn ra là dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ anh ấy mê mẩn tài nghệ của bạn trên giường. Anh ấy thấy bạn thấy gợi cảm và có thể vuốt ve bạn cả ngày không chán.

7. Bản năng trỗi dậy
Bạn có thấy thân nhiệt anh ấy tăng lên nhiều mỗi khi gần gũi với bạn không? Đồng thời, anh ấy dường như không còn là chính mình nữa khi cùng bạn thì đó là dấu hiệu cho thấy bạn đang làm tốt vai trò của mình trong phòng ngủ.

8. Anh ấy thú nhận điều đó
Nếu anh ấy không ngần ngại thú nhận rằng bạn thật tuyệt trong chuyện ấy thì mọi việc quá rõ ràng.

9. Luôn cố gắng làm mới đời sống tình dục
Anh ấy không ngừng sáng tạo để khiến đời sống phòng the của bạn viên mãn và làm bạn hài lòng. Đó là bởi anh ấy muốn không bị "lép vế" so với bạn.

10. Bạn cảm thấy thật tuyệt
Hãy tin vào cảm nhận của chính mình. Nếu bạn cũng có những trải nghiệm thật tuyệt cùng anh ấy thì nên tự tin vào khả năng giường chiếu của mình. 

Ghen "sảng"

Chẳng hiểu vì sao vợ anh nhìn đâu cũng thấy... nguy hiểm. Từ nữ đồng nghiệp của chồng đến mấy cô đối tác qua thực tập, ngay cả chị hàng xóm hoặc bà giúp việc trong nhà cũng không thoát. Cứ như thể, sểnh ra một cái là chồng bị "bắt" ngay.

Huy tất nhiên là không thấy dễ chịu gì vì chuyện đó. Tự kiểm, anh cũng đâu phải dạng người thích ham vui đèo bòng hay từng có "phốt" gì để vợ nghi ngờ xét nét. Anh thẳng thừng nói, em làm như chồng mình... báu lắm không bằng. Trên răng dưới... dép, lúc nào cũng tất bật, ai mà thèm ngó. Vợ anh không vì câu tếu táo của chồng mà nới lỏng giám sát. Thậm chí, chị còn tăng cường quan tâm với suy nghĩ, phải có gì thì chồng mình mới tỏ ra nhún nhường, tự xem thường bản thân như thế chứ!

Chị đã nghĩ ra nhiều chiêu trò để thử độ "thòm thèm" của chồng với người giúp việc. Huy có lần bực quá, quát: "Tôi chẳng đến mức ăn tạp thế đâu", nhưng chị chỉ cười cười: "Biết đâu đấy!". Anh hỏi, nếu chồng đã muốn bồ bịch, thì không cô này cũng cô khác, liệu vợ đi theo canh giữ tất cả mọi người đàn bà xung quanh được không? Vợ anh chẳng rõ có nghĩ lại hay không, chỉ thấy chị ngày càng "nặng đô" hơn.

Ghen

Huy có thói quen ra đầu hẻm nhâm nhi ly cà phê. Từ hồi chị hàng xóm độc thân bày dăm bộ bàn ghế kiếm thêm đồng ra đồng vào, anh đã trở thành khách quen. Việc này không lọt khỏi đôi mắt đa nghi của vợ anh. Không ít lần, chị bóng gió xa gần cái việc "mê ai mà cứ phải la cà ngoài đó vậy". Lâu ngày, chị lật bài "lại ra thăm bồ già đấy à?". Huy vô tư bảo, em chỉ giỏi suy diễn, chẳng qua là ủng hộ lối xóm, có gì đâu mà ầm ĩ...

Ba anh già cả, nhớ quên lẫn lộn, ở nhà một mình cả ngày chắc buồn, cũng hay ra "quán" của chị Hằng ngồi chơi, hóng mát. Chẳng rõ ông già tỉ tê chuyện nhà những gì mà Hằng tỏ vẻ thương cảm, nấu món gì ngon cũng hay bưng qua biếu. Huy vừa ngại vừa khó xử. Những hôm mâm cơm có món lạ, không khí nhà anh nặng trĩu. Vợ đá thúng đụng nia, mặt nặng mày nhẹ. Những lần cãi nhau của vợ chồng bắt đầu xuất hiện cụm từ "cô Hằng của anh"...

Hóa đơn điện thoại của anh được gửi về nhà. Vợ anh tìm thấy số của Hằng trong đó. Nghĩ mãi, anh mới nhớ ra, có một lần anh gọi cho ông cụ không được, định nhờ ai đó ra quán cà phê xem thử, nhưng gọi người xung quanh không được, anh mới nhớ tới Hằng. Rồi nhắn tin trao đổi mấy câu. Anh lịch sự cảm ơn, vậy thôi. Không có gì khuất tất.

Nhưng, giải thích sao đây với người đang hừng hực lửa ghen? Sự nhiệt tình thái quá của Hằng đã gây tai họa. Anh nghe con thuật lại "hiện trường", chiều nay, vợ anh ở sau bếp, nghe Hằng hỏi hai đứa nhỏ, mẹ đâu sao không cho ông nội ăn tối. Ông nội qua quán cô kêu đói nè. Giọt nước tràn ly, những lời khó nghe của vợ anh: "Rảnh quá xen vào chuyện nhà người ta", "Thứ đàn bà vô công rỗi nghề cứ muốn dan díu với chồng người khác", "Chắc ổng qua nhờ con dâu hụt là cô cho ăn giùm đó" làm cho Hằng không nhịn được. Những câu xúc xiểm của Hằng cũng làm anh không kém phần choáng váng. "Chồng chị tự ý qua lại, nhờ vả, nhắn tin hỏi han, chứ báu lắm à? Chị về xem lại gia đình mình đi, đũa mốc đòi chọc mâm son sao? Tưởng gì"... Trận võ mồm diễn ra trong sự cười cợt của mọi người.

Khó khăn lắm, Huy mới kéo được vợ về nhà, giải tán cái đám đông đang háo hức chờ xem "xáp lá cà". Vợ anh vùng vẫy chửi rủa trong cảm giác "tức nước vỡ bờ", tới đâu thì tới. Huy thật sự không hiểu nổi đàn bà nghĩ gì, ganh tức gì mà phải hạ nhục nhau như vậy. Chút thiện cảm dành cho Hằng bấy lâu cũng bay biến. Rồi phải làm sao để vợ bớt ghen tuông kiểu này, nếu không chẳng biết còn chuyện đáng tiếc gì sẽ xảy ra... 

Hối hận vì bỏ chồng theo trai

Tôi phải làm sao? Bây giờ tôi rất mệt mỏi nhưng tôi không thể buông tay anh.

Tôi và anh yêu nhau hơn 2 năm. Nhưng biết mình không thể nào có kết cục với nhau được. Và tôi vừa có chồng hồi tháng 12 năm rồi. Một người chồng nước khác, tôi hy sinh để lo cho gia đình tôi, không nhà cửa, nợ nần chồng chất. Lúc ấy tôi biết mình không thể nào cho anh được hạnh phúc, tôi cũng mang tiếng mất rồi.

Nhưng anh cầu xin tôi cho anh được chăm sóc,đừng trốn tránh anh, đừng bỏ anh và anh sẽ đợi tôi về dù ba năm hay 5 năm đi chăng nữa. Hãy làm thật mau, báo hiếu cho gia đình rồi về bên anh. Tôi yêu anh nên không thể nào ngưng được cái thứ tình cảm ngốc nghếch này và tôi cũng tin anh, tin hết lòng.

Bạn bè, người thân của anh biết tôi bỏ anh vì nghĩ tôi ham giàu, ham sung sướng, họ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường, họ ghét tôi, tôi biết. Tôi buồn, tôi khổ tâm nhiều lắm. Và anh, anh đã chuyển đi sang một thành phố khác để sống và xây dựng sự nghiệp, nửa tháng anh về thăm nhà vài ngày rồi lại đi.

Hối hận vì bỏ chồng theo trai - 1

Tôi cô đơn lắm, tôi chỉ có anh và vài người bạn nói chuyện, thường ngày tôi chỉ ở nhà, không đi đâu được cả. (ảnh minh họa)

Tôi và anh yêu nhau âm thầm, qua lại và mỗi khi anh về, tôi và anh lại được gặp nhau, cùng ôm nhau bật khóc vì mối tình nghiệt ngã này. Nhưng chỉ cần được ôm anh thôi, mọi thứ đau khổ trong tôi được giảm phần nào, lúc ấy tôi đã được cảm nhận hạnh phúc mà bấy lâu tôi mong mỏi từ anh.

Tôi cô đơn lắm, tôi chỉ có anh và vài người bạn nói chuyện, thường ngày tôi chỉ ở nhà, không đi đâu được cả. Tôi và anh tạo một nhóm trên face để lưu lại thời gian chúng tôi hạnh phúc. Rồi những hôm anh đi làm, anh chỉ nhắn tin qua loa cho tôi vài tin rồi ngủ. Những hôm tôi buồn chuyện gia đình, bạn bè, anh cũng không chia sẻ cùng tôi nữa. Rồi ngày kia, tôi uất ức vì quá nhiều nỗi buồn không được giãi bày, anh lại cáu khi tôi nói tôi cần được anh quan tâm, anh bỏ rơi tôi trong im lặng cả mấy hôm liền.

Sau vài hôm đó, anh về thăm nhà, tôi đã bỏ luôn cái "tôi" của mình để nhắn tin gặp anh một chút, vì tôi sợ sẽ không được gặp anh lần nữa. Anh và tôi gặp nhau, cả hai lại khóc, rồi lại hòa. Anh nói tôi trưa mai anh phải đi rồi. Tôi xin anh cho tôi ngày mai được ôm anh một cái tiễn anh đi. Anh không trả lời tin nhắn ấy.

Tôi rất buồn, tôi đã khóc từng đêm hơn cả 1 tuần, ăn uống cũng không nổi. Tôi mất đi sự mạnh mẽ, sự tỉnh táo và mất đi chính mình vì quá lụy anh rồi. Ngày anh nói tôi anh đi, tối tôi đi với bạn, tôi thấy anh chở cô gái khác, tôi sững sờ, hụt hẫng, nước mắt tôi rơi không thể cản được nữa. Tôi điện thoại, anh nạt tôi nói là anh đang trên đường đi mà, nhìn nhầm ai rồi, anh nói là tôi suy nghĩ vớ vẫn.

Hối hận vì bỏ chồng theo trai - 2

Tôi đã quá mệt mỏi rồi, tôi đã luôn hy vọng anh sẽ đợi tôi và tôi sẽ quay về. Tôi đã gục ngã vì tôi mất chính mình, mất cả anh. (Ảnh minh họa)

Tôi vào face anh, tôi thấy anh nhắn tin cho chị, anh nói là chút nữa anh đi với nhỏ kia rồi. Tôi đã khóc to lên vì tổn thương ở tôi đã thật sự quá lớn. Anh dối tôi, tôi nhắn mấy chục tin, điện thoại mấy chục cú, anh không trả lời. Tôi chỉ cần biết sự thật, tôi cho anh quen người khác luôn mà, nhưng anh hãy nói thật với tôi. Tôi lấy xe, chạy điên loạn tìm anh, tôi khóc, khóc rất nhiều. Tối anh về, anh trả lời tôi anh sắp đến nơi rồi, anh vẫn không nhận anh đang ở đây, anh còn đòi 'check' nơi anh đang ở cho tôi xem. Tôi gửi anh tin nhắn anh nói chuyện với chị. Anh đã nhận. Anh nói cô ta chỉ là bạn, anh thề cô ấy không phải người con gái khác anh quen. Tôi đã ngưng khóc, vì tôi vui anh đã nói sự thật.

Vài hôm tiếp theo, tôi phát hiện ra anh đang quen cùng lúc hai người. Một người nhỏ hơn tôi, đã theo anh và anh đã quen khi trong lúc tôi trốn anh, trong lúc anh cầu xin được chăm sóc tôi. Một người là cô ấy, cô gái anh chở hôm anh dối tôi, hôm ấy củng là lần đầu anh đi chơi cùng người đó. Anh đã nắm tay và ôm họ rồi, tôi nghĩ vậy.

Tôi đau đớn vô cùng. Anh chăm sóc tôi là làm như thế này trả thù tôi sao. Anh đã khóc rất nhiều vì tôi mà. Anh đã hỏi anh trai tôi, bạn tôi, khi tôi trốn anh, anh đã yêu tôi rất rất nhiều,anh đã cầu xin tôi được chờ tôi, đợi tôi và chăm sóc tôi. Sao giờ anh lại như vậy? Tôi đã tin anh rất nhiều, đặt cho anh là hy vọng, tôi gục ngã. Tôi buồn, khóc, hao gầy, anh vẫn không quan tâm tôi, tôi lụy, tôi mất chính mình, bỏ luôn lòng kiêu hãnh để nói chuyện với anh. Hàng ngày, tôi vào face ngắm anh, xong lại xem cô gái anh chở hôm nay họ có cãi nhau gì không, chia tay chưa. Tôi như một con ngốc.

Cuối cùng tôi đã xin anh, cho tôi được làm người yêu anh ngày như trước, một tuần thôi, đó là tâm nguyện cuối cùng, tôi hứa sẽ không làm anh mệt mỏi nữa. Nhưng anh hãy nói họ điện thoại anh hư và chỉ nhắn tin mình tôi thôi, mình tôi thôi.

Tôi đã quá mệt mỏi rồi, tôi đã luôn hy vọng anh sẽ đợi tôi và tôi sẽ quay về. Tôi đã gục ngã vì tôi mất chính mình, mất cả anh. Tôi phải làm sao để từng đêm tôi không phải khóc nữa? Tôi phải làm sao đây? Tôi tội gì mà phải đau đớn, cô độc và khổ tâm như vậy, ai cũng làm tôi đau kể cả anh - người nói yêu tôi nhất,chỉ mình tôi.

Có phải là anh đang trả thù tôi vì đã rời xa anh, hay là bản tính lăng nhăng của anh bây giờ mới bộc lộ, anh muốn trêu ngươi tôi chứ chằng yêu đương gì tôi? 

Tôi trúng diễn viên ở... nhà nghỉ

Cả 4 đứa con gái chúng tôi vì mơ ước đổi đời khi được làm diễn viên mà sập bẫy những kẻ lừa đảo săn gái quê để bán trinh.

Tôi và anh Hai lớn lên giữa mùi thơm cây trái của miền sông nước Nam Bộ. Nhà chỉ có hai anh em, là gái lại xinh xắn, dễ thương và cách anh Hai tới 8 tuổi nên ba má và anh Hai cưng tôi như trứng mỏng. Nhà tôi có vựa trái cây to nhất nhì trong xã. 16 tuổi, tôi nhổ giò lớn phổng như thiếu nữ, đang học giở lớp 10, tôi nhất quyết nghỉ ngang đòi ra phụ buôn bán trái cây với anh Hai và má. Ba má la quá trời nhưng thấy tôi không chịu đến trường còn bỏ ăn bỏ uống mấy hôm nên đành chấp nhận.

Từ khi có tôi ra phụ, vựa trái cây nhà tôi bán chạy hơn nhiều. Thường ghe cặp vựa chất hàng xong, mấy anh tài công thấy tôi xinh xắn nên hay bẻ lái chạy lòng vòng chọc ghẹo tôi. Tôi không phiền mà thấy vui vui, ngồ ngộ khi có nhiều chàng trai để ý tới.

Rồi một sáng có nhiều ghe bự neo bến lên nhà tôi. Có 2 người đàn ông ăn mặc bảnh bao và 1 người đàn bà son phấn như trát, chiếc váy ren tua rua mỏng tang uốn lượn khi gặp gió như khiêu khích người nhìn.

Tưởng họ tới mua hàng, anh Hai biểu tôi ra tiếp. Khi tôi vừa đứng trước mặt họ, chưa kịp chào đã thấy người đàn bà nắm lấy tay tôi như thân quen, bà không giấu nổi niềm vui khi quay qua nói với 2 người đàn ông. " Coi nè, cô em đây mà đóng cái phim của hai anh sắp dựng thì ăn khách dữ lắm đó, người đâu ra mà đẹp quá trời vậy?".

Tôi trúng diễn viên ở... nhà nghỉ - 1

Vì mơ ước đổi đời mà tôi sập bẫy những kẻ lừa đảo săn gái quê để bán trinh (Ảnh minh họa)

Họ bảo tôi gọi người lớn ra cho họ nói chuyện. Ba má và anh Hai tiếp họ, nghe họ nói về tương lai rạng rỡ của tôi nếu theo họ đi tuyển làm diễn viên điện ảnh. Người đàn ông lớn tuổi còn nói chắc như bắp rằng: " Tuyển cho có lí hợp thức hóa lương lậu thôi, chứ đẹp như cô em đây, tụi tôi có vai dành cho rồi". Họ còn đưa cả giấy giới thiệu đóng mộc đỏ chót cho ba má và anh Hai xem để chứng minh rằng họ đàng hoàng. Họ còn cho biết đợt này còn có 3 cô gái trạc tuổi tôi ở xã bên cũng sẽ lên thành phố thi tuyển diễn viên. Ra về, người đàn bà ăn mặc diêm dúa còn nói gia đình tôi cứ suy nghĩ cho kỹ, một tuần nữa họ ghé, trả lời chưa muộn. Háo hức đợi chờ, một tuần sau khi ghe họ cập bến, tôi tạm biệt ba má, tạm biệt anh Hai cùng họ và 3 cô gái xã bên lên thành phố để mong đổi đời khi tôi vừa bước qua tuổi 19.

Tuần đầu, 4 chúng tôi ở chung một phòng trong căn nhà 4 tầng ở một ngõ khuất có người canh gác. Người đàn bà lúc trước dẫn chúng tôi đi sắm quần áo. Chẳng hiểu đóng vai gì mà mấy bộ đồ bà chọn khi mặc vào đứa nào cũng như gái nhảy, khêu gợi mời khách vậy.

Tuần thứ 2, họ tách chúng tôi mỗi đứa một phòng, nói là để thấy dễ kèm cặp bồi dưỡng kiến thức để thi tuyển diễn viên đóng phim. Ngay tối hôm tách phòng, đang sắp đồ vào tủ, nghe tiếng gõ cửa, vừa mở ra, một người đàn ông to như đô vật, bụng bự như bà bầu, sặc mùi rượu, vừa dùng chân đá cánh cửa sập lại ông vừa lao vào tôi như con thú đói mồi. Tôi gào khóc giãy dụa trong tuyệt vọng, ông ta đã cướp đi đời con gái của tôi và còn hành hạ, dày vò tôi cho đến sáng vì ông nói ông đã bỏ ra số tiền rất lớn để mua được tôi.

Cả 4 đứa con gái chúng tôi vì mơ đổi đời khi được làm diễn viên mà sập bẫy những kẻ lừa đảo săn gái quê để bán trinh cho bọn đàn ông đốn mạt thừa tiền. 

"Đừng để chồng chị tìm em nữa"

"Xin lỗi đã làm phiền nhưng chị đến đón anh ấy về nhé. Đừng để chồng chị đến tìm em nữa".

Cuộc điện thoại đó gọi đến vào lúc 3h chiều, khi mà tôi đang bộn bề với đống sổ sách cần phải giải quyết ngay trong chiều nay. Tôi bực dọc nhấc máy với một tâm trạng không mấy dễ chịu. Nhưng sau câu "Ai đấy?" gắt gỏng của tôi, đầu dây bên kia vẫn thật nhẹ nhàng:

Tôi khựng lại. Những mệt mỏi vì công việc bỗng tan biến mất thay vào đó là một cảm giác u mê và sợ hãi:

- "Chị là ai? Chị vừa nói gì vậy?"

- "Em muốn chị đến đón chồng chị về, đừng để anh ấy chạy theo em thêm nữa. Địa chỉ em sẽ nhắn cho chị. Đến hay không là tùy chị".

Đầu dây bên kia ngắt máy, để lại một tràng dài đáng ghét mà nghe những âm thanh đó tôi như muốn lồng lên. Ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Người đàn bà nào khi nghe những câu chuyện về nguy cơ chồng ngoại tình này đều sẽ nhảy dựng lên như con thú nhưng có lẽ với tôi thì điều đó càng khiến tôi không thể kiềm chế được. Vì tôi tin, mình là một người đàn bà đáng ngưỡng vọng và không có lí do gì để tôi bị chồng cắm sừng lên đầu mình một cách nhục nhã như thế.

Tôi gọi điện cho cô bạn thân, toan rủ nó đi xem "cháy nhà ra mặt chuột" thực hư thế nào. Nhưng nó từ chối. Tôi quên mất rằng, nó cũng là một người vợ bị chồng phản bội. Cuộc hôn nhân của nó cũng đã kết thúc sau một lần bắt gặp chồng ngoại tình giống y như tôi lúc này. Tôi thật quá vô tâm khi rủ nó đi vì điều đó chẳng khác nào cứa vào lòng nó một vết thương.

Tôi quyết định đi một mình nhưng tôi không đi xe máy. Tôi hiểu hơn ai hết giá trị của bản thân mình. Trong lúc nóng giận, nếu tôi đi xe máy biết đâu chừng tôi sẽ lại gặp nguy hiểm. Thế thì chỉ thiệt tôi, thiệt con tôi và những người thân của tôi. Tôi sẽ không bao giờ để những kẻ đớn hèn như thế làm hại đến mình. Tôi gọi một chiếc taxi, cung cấp địa chỉ và bước lên xe đàng hoàng, đĩnh đạc như một quý bà chứ không giống một kẻ lồng lộn đi đánh ghen.

Đừng để chồng chị tìm em nữa

Tôi - một người đàn bà đáng ngưỡng mộ lại bị chồng mình phản bội một cách đớn đau (Ảnh minh họa)

Vừa bước lên xe, tôi nhận được tin nhắn tiếp theo của cô ta: "Nếu chị không muốn chị và chồng chị bị bẽ mặt vì cuộc tình mèo mả gà đồng này, phiền chị khi đến hãy thật từ tốn và gõ cửa. Mọi chuyện dù sao cũng xảy ra rồi, chị có làm ầm lên cũng chẳng được gì". Toàn thân tôi nóng bừng lên, cả người tôi như bốc hỏa. Cô ta quá táo bạo, trơ trẽn hay cô ta là một kẻ không biết sợ? Có ai đời một kẻ đi cướp chồng người lại có thể ngang nhiên điều khiển vợ của người đàn ông cô ta cặp bồ như thế hay không? Lúc này, trong đầu tôi không còn cái nỗi nhục của việc bị cắm sừng mà tôi chỉ muốn biết mặt ngang mũi dọc ả cướp chồng mình ra sao. Tôi muốn xem cô ta tài đảm đến mức nào để có được sự trơ lì đáng ngưỡng mộ như vậy.

Tôi sẽ không đánh ghen như những người phụ nữ khác vẫn làm. Ngày hôm nay, có vẻ như tôi đang phải đối diện với một người đàn bà ghê gớm lăm le cướp chồng mình. Nếu tôi chỉ nhảy bổ vào tát cho chị ta vài cái, cùng lắm là xé cả áo quần như bao người phụ nữ khác vẫn làm thì chị ta đau đấy nhưng rồi sẽ cười vào mặt tôi vì dù sao tôi vẫn là kẻ đáng thương. Vì làm thế có nghĩa tôi đang chứng tỏ mình đau đớn nhiều lắm khi bị chồng phản bội. Tôi sẽ không làm thế. Tôi sẽ khiến cô ta cảm thấy nhục nhã, khiến cho chồng mình hiểu rằng anh ta sẽ không là gì cả, không thể làm tôi phải động chân, động tay. Tôi sẽ giữ bình tĩnh đủ để cho những kẻ phản bội kia cảm nhận được thế nào là sự khinh bỉ đến cùng cực.

Tôi vốn là người phụ nữ bao kẻ thầm ao ước. Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo. Tôi lớn lên trong sự giáo dục đầy đủ. Tôi đẹp, làm ra nhiều tiền và sống chỉn chu. Tôi không vỗ ngực khen mình nhưng tôi tự hào và tự tin thừa nhận rằng tôi đáng để người ta khâm phục. Nếu ngày hôm nay, tôi hành xử như biết bao người đàn bà khác có nghĩa là tôi đã tự hạ thấp đi giá trị của mình rồi. Nhưng quả thực, nỗi nhục khi bị chồng phản bội đối với riêng tôi là quá lớn.

Tôi và chồng đã có tới 4 năm yêu nhau rồi mới cưới. Cuộc sống gia đình hiện giờ được nhiều người gọi là lí tưởng. Tất nhiên, ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng đó vẫn có những phút giây vợ chồng hờn giận. Nhưng bát đĩa còn có lúc xô huống hồ là tình cảm con người. Tôi không nghĩ đó là vấn đề khiến chồng tôi ngoại tình? Vậy thì vì lí do gì anh ta lại đang tâm phản bội tôi. Cái hạnh phúc mà anh ta đang nắm giữ trong tay chẳng phải là quá đỗi lớn lao hay sao?

Đừng để chồng chị tìm em nữa

Thật không thể tin nổi, có ngày tôi lại phải đi bắt quả tang chồng mình ngoại tình với ả đàn bà khác (Ảnh minh họa)

Một chặng đường không quá dài để tới cái địa chỉ mà cô ta cung cấp nhưng sao tôi thấy nó như dài ra bất tận. Tôi nóng lòng muốn tận tay bắt gặp kẻ gian phu dâm phụ đó, để xem họ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt như thế nào. Nhưng rồi trong thoáng chốc, tôi nghĩ mình cần phải giữ thể diện cho chính mình ngay cả khi rơi vào hoàn cảnh tồi tệ như thế này. Tôi sẽ không để mình giống như một kẻ thất bại đang nổi khùng để giành lấy cái mà người khác có thể sẽ cướp đi.

Tôi mở chiếc ví nhỏ, tìm thỏi son tô cho màu môi thêm hồng. Tôi muốn mình xuất hiện trước ả nhân tình của chồng tôi trong trạng thái xinh đẹp nhất có thể để cô ta nhìn vào mà tự thấy xấu hổ. Chắc chắn, chồng tôi lại vẽ ra viễn cảnh: "Vợ anh già, xấu, vô duyên, không biết quan tâm đến chồng con. Chỉ khi gặp em anh mới biết thế nào là tình yêu". Chẳng phải đó là những chiêu bài của tất cả những kẻ bỏ vợ đi với gái hay sao? Vì thế tôi muốn chứng minh cho cô ta thấy, cô ta đã ảo tưởng như thế nào khi tin rằng có thể vượt qua được tôi.

Bước xuống khỏi xe taxi, ngước nhìn lên cái khách sạn sang trọng - điểm hẹn hò của chồng tôi và người tình, toàn thân tôi run lên giận dữ. Nhưng bên ngoài, tôi vẫn giữ nét mặt bình thản, nhanh nhẹn trả tiền cho người lái taxi rồi bước vào trong. Tôi tin chắc rằng, người lái xe và cả nhân viên khách sạn đều không hề nghĩ rằng tôi đặt chân đến đây, để chút nữa thôi vào bắt quả tang chồng mình đang ngủ với gái. Nhục nhã thay nhưng đó lại là sự thật. Cô ta nói đúng, chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi. Nếu tôi làm ầm lên, chỉ có tôi và chồng tôi là tổn thất. Còn kẻ đã cướp chồng, ngang nhiên thông báo cho vợ của người tình như cô ta chắc hẳn sẽ hả hê lắm vì làm nhục được tôi. Vì thế, tôi vẫn bình tĩnh bước vào trong, nghe chỉ dẫn phòng và bước lên căn phòng nơi mà tôi đoán chồng tôi đang gục đầu vào ngực của ả nhân tình vô liêm sỉ đó.

Lấy hết can đảm, tôi bình tĩnh bấm chuông cửa. Phải mất tới 10 phút mới có tiếng lịch kịch mở cửa. Tôi hình dung được, có lẽ chồng tôi và cô ta đang quáng quàng mặc vội lên người bộ đồ để che đậy đi hành động hèn hạ mà hai người họ đã làm. Tôi vẫn kiên nhẫn đứng chờ ngoài cửa. Tôi đoán rằng chồng tôi đang lo sợ vô cùng khi có tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên như thế. Trốn vợ đi ngủ với gái, giờ đây lại có một cuộc viếng thăm không hẹn trước thế này, chồng tôi chắc đang run lắm.

Cánh cửa được mở ra, chồng tôi vẫn còn ngái ngủ. Trên người anh ta mặc bộ đồ ngủ của khách sạn, đôi mắt còn bên nhắm, bên mở. Nhưng rồi anh ta giụi giụi đôi mắt để nhìn thẳng vào tôi - người mà anh ta gọi bằng vợ. Có lẽ sự xuất hiện của tôi ở đây đã đủ để khiến chồng tôi hiểu điều gì đã xảy ra.

- "Tôi đến không đúng lúc à? Chắc làm anh mất hứng lắm nhỉ".

Tôi tự đẩy cánh cửa mở toang ra để bước vào phòng. Gã chồng khốn nạn ấy tôi có thể xử sao, cái tôi cần bây giờ là tìm cho ra ả ta. Tôi bỏ mặc chồng đứng lắp bắp phía sau, xông vào phòng, tôi đảo mắt khắp nơi tìm cô ta nhưng không thấy. Dưới đất, tôi thoáng thấy ngổn ngang thứ đồ ghê tởm mà những kẻ vụng trộm thường dùng. Tôi buồn nôn khi nhìn thấy cảnh đó. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng. Không thấy cô ta, dường như không chỉ có tôi ngạc nhiên mà chồng tôi cũng rất hoảng hốt. Có lẽ cô ta sợ quá mà trốn tiệt rồi. Tôi hét vào mặt chồng:

- "Cô ta đâu? Kẻ khốn đó đâu?".

Chồng tôi cúi gằm mặt không dám nhìn vào mắt tôi. Miệng anh ta lí nhí: "Anh xin lỗi em. Anh có tội..."

Tôi cóc quan tâm anh ta nói những gì, cô ta giờ ở đâu mới là điều quan trọng. Nếu không tìm được cô ta tôi sẽ không thể nào ăn ngủ được. Đúng vào cái lúc tôi tưởng chừng như muốn phát điên, muốn phá tung cái khách sạn đó lên để tìm cô ta thì có điện thoại. Tôi mở máy ra... là cô ta - kẻ cướp chồng tôi đang gọi đến... 

Ước mơ thành đạt để không phải lấy chồng

Vừa nói chuyện, Hoa vừa cười "Em tự hào mình là les. Em sẽ thành công để không phải lấy chồng".

Mặc dù bị bố ép lấy chồng nhưng Hoa vẫn cố gắng tìm mọi cách thoái thác. Cô kể " em đang làm tất cả để thành công trong sự nghiệp, không phải lấy chồng. Em sợ cảnh lấy chồng, sợ mang bất hạnh lại cho những người khác".

Vì là les nên thích nghề trang điểm

Vũ Thanh Hoa sinh ra ở Thái Nguyên. Đến năm 13 tuổi, bố mẹ Hoa chuyển cả gia đình lên Hà Nội. Bố mẹ đều là cán bộ nhà nước. Hoa kể " từ khi còn nhỏ em đã ước mơ mình được là con trai. Thấy bố mẹ cư xử với các anh khác với mình, em thầm ước giá như mình được là con trai. Trong khi bố mẹ cưng nựng, coi em như là một công chúa thì em chỉ mong họ để em thoải mái với đời sống của mình".

Càng lớn, Hoa càng ý thức về giới tính của mình. Cô khát khao được là con trai. Ở lớp, cô như chàng hoàng tử của các bạn nữ vì thường bảo vệ các bạn khác. Học hết lớp 9 Hoa đem lòng yêu một người bạn gái thân. Hoa làm tất cả mọi việc cho bạn ấy. Cô kể " ở nhà em làm công chúa nhưng khi ở bên cạnh bạn ấy em như nô tì".

Bạn ấy thích ăn gì dù là đêm khuya em cũng cố đi tìm mua cho bạn rồi mang đến nhà bạn ấy. Chỉ cần thấy bạn ấy ăn ngon đồ mình mua là em muốn tan chảy. Người bạn gái đó không ý thức được việc Hoa thích cô ấy nên coi Hoa như bạn thân. Hoa bất lực vì tình cảm đơn phương không thể nói ra. Cả gia đình bạn chuyển đi nơi khác ở. Hoa coi cô bạn thân là mối tình đầu.

Cả thời gian học phổ thông trung học, Hoa cố giấu mình là một thằng đàn ông. Cô sợ bố mẹ mắng nên về đến nhà, cô ra dáng một công chúa nhưng ra ngoài cô thèm được là nam, được phá cách. Học hết lớp 12, bố mẹ muốn Hoa học lên đại học thì cô tìm mọi cách không phải đi học. Hoa chọn đi học nghề trang điểm. Cô nói "em thích làm trang điểm để có thể thỏa thích ngắm mặt những bạn gái khác. Được tạo hình, trang điểm trên những khuôn mặt người khác theo ý của mình". Nhờ đó, Hoa nhanh chóng thành công trong công việc trang điểm.

Ước mơ thành đạt để không phải lấy chồng - 1

Trước sức ép lấy chồng của bố mẹ, Hoa tìm mọi cách thoái thác (Ảnh minh họa)

"Tôi tự hào vì mình là Les"

20 tuổi, Hoa xin bố mẹ cho cô mở một ảnh viện áo cưới. Bố mẹ Hoa thấy con đam mê nghề nghiệp nên họ cũng đầu tư cho cô. Nhiều cô dâu đến ảnh viện của Hoa không phải vì giá rẻ mà họ thích phong cách trang điểm của cô. Hoa còn trang điểm dạ hội và dự tiệc. Cô kể " mỗi lần nhìn vào mặt người con gái khác, em thích lắm. Em thích vì được thoải mái vuốt ve vào làn da của họ, vào nét mày của từng người, được vuốt tóc. Đôi lúc em tự nghĩ phải chăng mình biến thái nhưng đến giờ em thoải mái vì điều đó lắm".

Hai năm trước, có một cô gái đến chỗ Hoa trang điểm. Hoa thấy cô ấy luôn nhìn trộm mình. Ở thế giới của Les, họ chỉ cần nhìn vào mắt nhau là đủ hiểu tình cảm dành cho nhau. Hoa nhận thấy đây phải chăng là mối tình của mình, là người bạn đời của mình.

Hoa và bạn gái đó quấn lấy nhau như chưa bao giờ được yêu. Họ chăm sóc nhau về tinh thần và cả thế xác. Chưa khi nào, Hoa thấy cuộc sống tuyệt vời như thế. Đúng lúc tình yêu ngọt ngào nhất thì bố mẹ Hoa bắt cô lấy chồng. Bố mẹ Hoa không muốn con gái sống cách nhà vài km mà ở riêng. Họ cũng sợ một ngày nào đó, Hoa lạc vào thế giới của người đồng giới.

Trước sức ép lấy chồng của bố mẹ, Hoa tìm mọi cách thoái thác. " Em xin bố mẹ cho em 5 năm nữa để phát triển sự nghiệp. Khi nào thành công trong sự nghiệp em sẽ đủ tự tin nói với bố mẹ rằng em là les. Dù bố mẹ có sốc nhưng cũng không buồn khi em công bố mình là les quá sớm khi chưa thành công, em có thế gặp thất bại lớn".

Vừa nói chuyện, Hoa vừa cười " Em tự hào mình là les. Les không có gì là xấu nhưng lại bị kỳ thị, nếu thành công người đời sẽ ngưỡng mộ mình chứ không phải dè bửu vì mình đồng tính. Em sẽ thành công để không phải lấy chồng".

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu

Khi yêu, được cha mẹ 2 bên ủng hộ để đi đến đích là một điều quá tốt đẹp và thuận buồm xuôi gió. Nhưng nếu gặp phải sự phản đối của gia đình người ấy, bạn trai cũng thiếu quyết tâm trước thử thách, những phụ nữ sẽ ứng xử thế nào?

"Bố mẹ bạn trai phản đối quyết liệt vì không hợp tuổi"

Có một mối tình đẹp với bạn trai cùng tuổi, nhưng cô sinh viên 22 tuổi tên Hiền (Mỹ Đức, Hà Nội) bị bố mẹ bạn trai ngăn cản tình yêu của hai người. Lý do chỉ vì tuổi của Hiền và bạn trai không hợp nhau.

Hiền chia sẻ: "Theo lý luận của bố mẹ anh ấy nếu chúng tôi đến với nhau thì sau này, tôi là con gái sẽ chóng già hơn con trai. Mặt khác, tuổi của chúng tôi không hợp nhau sẽ không thuận lợi cho công việc của anh ấy. Vì thế, bố mẹ luôn khuyên anh ấy yêu người con gái khác".

Đứng trước sự phản đối quyết liệt của bố mẹ bạn trai Hiền cũng không có nhiều hành động bảo vệ người yêu: "Bạn trai tôi cũng hay dao động, do dự, không đủ can đảm để bảo vệ tình yêu của anh trước thử thách này. Bản thân tôi không sợ khổ, chỉ cần anh ở bên cho tôi sức mạnh để cố gắng thì tôi vẫn có thể tự tin đối mặt với những khó khăn trước gia đình anh ấy. Tôi có thể đặt mọi niềm tin vào anh. Nhưng cái tôi nhận được chỉ là anh đã không ở bên bảo vệ tôi".

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu 1

Hiền, 22 tuổi

Chính vì điều này, yêu nhau hơn 2 năm nhưng Hiền cảm thấy vô cùng hụt hẫng: "Tôi đã yêu anh quá nhiều nhưng nếu tình yêu mãi mãi chỉ nằm trong bế tắc như thế này thì chẳng thà chia tay để cả hai bớt đau khổ. Nhiều lúc tôi cũng nghĩ thà chia tay để mỗi người đi tìm hạnh phúc khác chứ níu kéo hay gò bó, ép buộc nhau chỉ thêm mệt mỏi. Tôi nghĩ, tình yêu chỉ có thể tồn tại khi cả hai cùng chung tay, chung sức và quan trọng hơn là phải quyết tâm cùng nhau bảo vệ tình yêu đó".

Đến thời điểm này, sau hơn 2 năm đối mặt với sự ngăn cấm của gia đình bạn trai: "Thật sự đến giờ tôi đã quá mệt mỏi. Lẽ ra người phải chủ động tìm cách giải quyết là anh ấy. Ít nhất anh ấy phải có những lời động viên, có những giải pháp để dần dần giúp tôi và gia đình anh gần nhau. Và điều cần thiết nhất là anh ấy phải thắp lên, duy trì được ngọn lửa niềm tin cho tình yêu chúng tôi. Đằng này anh lại tỏ ra quá thờ ơ dập tắt tình yêu trong tôi. Tôi đang muốn buông tay mối tình này".

"Bố mẹ bạn trai chê tôi thấp bé và tướng giống đàn ông"

Hoàn cảnh của cô điều dưỡng Trương Linh, 25 tuổi (Nông Cống, Thanh Hóa) lại khác. Yêu người đàn ông ấy được 3 năm nhưng Linh cũng vấp phải sự phản đối từ gia đình người ấy.

Linh kể: "Khi quen nhau được gần một năm, đúng vào dịp Tết, tôi lên nhà anh ấy chơi và anh cũng đã giới thiệu với gia đình. Lúc ấy cả gia đình anh không nói gì. Sau đó một thời gian dài tôi không đến nhà anh nữa với lý do gia đình anh phản đối tôi. Gia đình anh chê tôi thấp bé, nhỏ con và tướng nhìn giống con trai. So với anh ấy, tôi không xứng đôi. Cũng phải thừa nhận anh ấy là người đẹp trai phong độ".

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu 2

Trương Linh, 25 tuổi

Khi biết gia đình người yêu phản đối, Linh cũng muốn chia tay: "Sau khi biết gia đình anh phản đối, vì cũng có lòng tự trọng của mình nên tôi cũng muốn chia tay. Nhưng anh luôn níu kéo tình yêu này. Anh không đồng ý, anh nói thương tôi lắm, để từ từ anh tính, đừng tạo áp lực cho anh.

Tuy nhiên vì anh là con trai độc nhất. 3 chị gái và bố mẹ anh đều phản đối tình yêu của chúng tôi. Đứng trước sự phản đối gay gắt của gia đình, tinh thần của anh đã bị lung lay. Đã hơn 3 năm yêu, tình cảm gắn bó với nhau nhưng anh có vẻ như muốn buông xuôi và không có ý định bảo vệ tình yêu của mình".

Đối mặt với sự phản đối dai dẳng của gia đình bạn trai, lại thêm bạn trai không có ý định bảo vệ tình yêu nên Linh cũng quyết định chia tay: "Sau 3 năm yêu, cuối cùng chúng tôi quyết định chia tay nhau. Mới đầu tôi cũng buồn nhưng sau đó tôi nghĩ anh không xứng đáng với tình yêu tôi dành cho nên cũng nhẹ lòng hơn".

"Gia đình người ấy cấm cản vì hơn tuổi"

Trong tình yêu, Thùy Linh, 23 tuổi sinh viên (Mỹ Đức, Hà Nội) may mắn được bố mẹ 2 bên hết lòng ủng hộ. Tuy mới yêu nhau hơn 1 năm nhưng cả hai đã về ra mắt gia đình và đều nhận được sự ủng hộ từ người thân.

Song Linh cũng kể về trường hợp của cô bạn thân nhất của mình đã bị gia đình phản đối kịch liệt chuyện tình cảm chỉ vì cô bạn của Linh hơn bạn trai 1 tuổi.

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu 3

Thùy Linh, 23 tuổi

"Cách đây 6 tháng, cô bạn thân của mình chia tay người yêu nên rất đau khổ. Cô ấy và bạn trai cũng yêu nhau được 2 năm, tình yêu mỗi lúc một đong đầy và ngày càng ăn sâu vào trái tim cô ấy. Thế nhưng khi bố mẹ người yêu cô ấy phát hiện, họ kiên quyết phản đối tình yêu này. Lí do chỉ vì cô ấy hơn bạn trai 1 tuổi.

Trước sự cấm cản của bố mẹ, bạn trai cô ấy cũng không có động thái gì. Anh ấy đã chọn cách im lặng, như một lời chia tay ngầm. Không thể chịu đựng nổi sự hờ hững của người yêu, dù đau khổ, cô bạn mình cũng đành chấp nhận rời xa trong nước mắt" - Linh kể.

Tôi căm hận con dâu vô cùng

Ả nạ dòng đó chẳng những đã cướp con trai tôi, mà còn cướp cả cơ hội có cháu đích tôn của tôi.

Con dâu tôi thực sự là đứa không biết điều. Nó là gái nạ dòng, đã may mắn vớ được trai tân mà còn không biết thân biết phận, vẫn ra vẻ ta đây cao giá.

Tôi trước giờ vẫn ăn ở phúc đức nhưng không ngờ lại chẳng gặp lành. Đứa con trai duy nhất mà tôi tự hào mãi 34 tuổi mới chịu lấy vợ, nhưng không ngờ bao nhiêu gái "ngon" chẳng lấy", lại lấy ngay một ả nạ dòng tuổi đã 32, có một con trai.

Can ngăn con trai không được, tôi đành thực hiện hạ sách, tìm đến cô gái đó yêu cầu buông tha con tôi. Con bé rất láo, nghe tôi sỉ nhục mấy câu mặt đã lạnh băng, bảo tôi không phải lo, tuy nó yêu con tôi thật nhưng không cần bán danh dự để lấy chồng, rằng nó sẽ chia tay ngay.

Chia tay được 5 tháng thì thằng con tôi tôi dắt con bé về nhà, tuyên bố chúng đã đăng ký kết hôn, nếu bố mẹ cho tổ chức cưới thì cưới, không thì cứ thế chung sống thôi. Có mỗi đứa con trai, làm sao tôi để nó lấy vợ sinh con mà không làm đám cưới, nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Chấp nhận cho chúng nó lấy nhau là tôi đã độ lượng bao dung lắm rồi. Không ngờ con dâu tôi đã chẳng biết ơn, lại còn được đằng chân lân đằng đầu, cư xử cực kỳ quá đáng.

Tôi nói với hai đứa, rằng vì yêu con trai, tôi đành chấp nhận con dâu từng một lần đò, nhưng không chấp nhận đứa trẻ khác dòng máu trong gia đình, vì vậy nó phải gửi đứa bé đó đi. Con dâu tôi nói, con biết bố mẹ không thoải mái khi nhìn thấy con trai con, vì vậy sau khi cưới chúng con sẽ ở riêng. Tôi lên cơn huyết áp, suýt chút nữa đứt mạch máu não.

Tôi căm hận con dâu vô cùng - 1

Có cách nào giúp thằng con tôi bớt mù quáng, để khỏi bị ả nạ dòng kia hủy hoại cả tương lai hay không? (Ảnh minh họa)

Tôi chỉ có một đứa con trai, làm sao để nó ở riêng được. Hoặc ở chung và gửi con cho người khác nuôi, hoặc không cưới xin gì hết, tôi ra tối hậu thư. Không ngờ chính con trai tôi đáp rằng, không cưới cũng được, đằng nào chúng nó cũng là vợ chồng rồi, chúng nó thuê nhà ở ngoài, rằng nó không thể ích kỷ tàn nhẫn chia rẽ tình mẹ con của vợ nó.

Vậy là vì ả nạ dòng ấy mà tình mẹ con của tôi bị chia cắt. Cuối tuần chúng nó mới dắt nhau về thăm bố mẹ. Con dâu tôi tuy cũng cố gắng lễ phép, chăm sóc, lấy lòng tôi, nhưng tôi vẫn không chịu được bởi nó không hề biết thân biết phận. Nhà khác nếu con dâu mất trinh trước khi về nhà chồng thì đã nhẫn nhục cúi đầu, cố gắng hầu hạ, nhún nhường với mọi người trong nhà để bù lại tội lỗi. Đằng này con dâu tôi vẫn cứ như gái trinh xuất giá, vẫn tự tin kiêu hãnh như thường, điên nhất là thằng con ngu xuẩn của tôi còn tự cho là tốt số nên mới cưới được con bé.

Lấy nhau hơn năm, con dâu tôi sinh con gái, hai đứa tuyên bố không đẻ thêm, lấy cớ con gì cũng là con, đẻ hai đứa không đủ điều kiện nuôi dạy tốt. Nói thật, tôi căm hận con dâu vô cùng. Ả nạ dòng đó chẳng những đã cướp con trai tôi, mà còn cướp cả cơ hội có cháu đích tôn của tôi, làm cho gia đình tôi tuyệt tự.

Nhưng tôi có mắng chửi thế nào, hai đứa vẫn không chịu thay đổi quyết định. Có người còn mách với tôi rằng, con bé ấy nói, nó không phải máy đẻ, nó sinh con nếu vợ chồng nó muốn, chứ không có nghĩa vụ sinh con cho dòng họ nào hết. Mọi người đã bao giờ nghe thấy đứa con dâu nào phát biểu mất dạy, vô trách nhiệm và tàn ác thế chưa?

Nó đã không chịu làm máy đẻ tôi cũng không cần. Tôi bảo con trai rằng không bỏ vợ cũng được, không bắt vợ đẻ thêm cũng được, thế thì phải kiếm đứa con gái khác nó chịu đẻ hộ, miễn sao có được đứa nối dõi cho tôi. Ấy thế mà thằng con trời đánh lại sầm mặt lại mắng tôi, bảo tôi ác. Tôi giận quá đến mức phát ốm phải nằm viện, chúng nó vào thăm nom chăm sóc nhưng dứt khoát không chịu xin lỗi.

Mọi người có cách nào giúp tôi làm cho thằng con tôi bớt mù quáng, để khỏi bị ả nạ dòng kia hủy hoại cả tương lai hay không? Có cách nào để đứa con dâu ấy biết điều hơn không? 

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Xin lỗi, lòng em đã khép

My quay lưng vội vã, lạnh lùng như cái cách mà Tùng đã làm trước đây với My...

Tùng, hãy cho em một lý do!

- Không chẳng có lý do nào cả, anh chỉ muốn tốt cho em.

- Thế nào là tốt cho em, anh để em bơ vơ, đau khổ là tốt sao?

- Em sẽ quên anh nhanh thôi, sẽ có người khác lấp đầy khoảng trống mà anh để lại.

- Còn anh thì sao? Ý anh là anh cũng sẽ như thế phải không?

- Đừng hỏi anh nữa. Chúng mình kết thúc rồi em.

My khóc sướt mướt nhìn Tùng quay lưng lạnh lùng. My không hiểu vì sao Tùng lại đột nhiên ra đi như vậy. My cứ dằn vặt lòng mình lẽ nào Tùng yêu người con gái khác, Tùng đã hết yêu My, hay Tùng có nỗi khổ tâm mà không thể nói ra... không, dù là lý do gì thì My cũng không chấp nhận.

My hãy còn yêu Tùng lắm, mới mấy hôm trước thôi Tùng và My vẫn còn cõng nhau đi trên vỉa hè Kim Mã đầy lá vàng lãng mạn thế kia mà. Mắt My ầng ậc nước, từng giọt lăn dài lã chã mỗi lần My khép mở. My ngồi trong góc tối bàng hoàng khi chạm vào ý nghĩ, từ nay trên con đường đầy gió và lá vàng kia sẽ chỉ còn lại một mình My độc hành, rồi đây ai sẽ đón My đi làm, ai sẽ chờ My dưới cổng công ty và choàng áo ấm cho My những ngày lạnh buốt. Cả những ngày chủ nhật rảnh rỗi ai sẽ đưa My đi hóng gió, My nấu những món ăn ngon rồi sẽ phải nhấm nháp một mình... cứ nghĩ thế và lòng My tê buốt.

Xin lỗi, lòng em đã khép - 1

Con đường xưa giờ chỉ còn My cô đơn, lạc lõng. (Hình minh họa)

Một năm trôi qua có biết bao người đàn ông tốt muốn được làm bờ vai để My dựa dẫm nhưng My đã từ chối tất cả vì My yêu và hy vọng Tùng sẽ trở về. Nhưng người My yêu vẫn vô âm bặt tín, My ngóng chờ, tìm kiếm Tùng trong nỗi tuyệt vọng cùng cực.

Nhưng khi hay rằng Tùng rời xa My vì người con gái khác, My đã như muốn chết đi . Cô muốn quên đi tất cả bằng cách mở lòng với những người xung quanh. Và Tuấn đã đến bên My một cách nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như cách My bằng lòng với việc chọn một bờ vai để thay thế Tùng. Yêu nhau một thời gian ngắn, Tuấn đề nghị My làm đám cưới bởi cả hai cũng không còn ít tuổi. Giữa lúc My đang bận rộn với kế hoạch cưới xin thì bất ngờ nhận được điện thoại của Tùng.

- My! Hồi này em có khỏe không, em vẫn làm chỗ cũ chứ?

Giọng trầm ấm thân quen làm My sững sờ, My chết lặng run run mãi mới thốt nên lời:

- Tùng, anh phải không? Là anh phải không?

Vậy là em vẫn còn nhớ đến anh. Cảm ơn em - Tùng nhẹ nhàng đáp

Chiều ấy My ngồi trong quán cà phê cũ đợi Tùng. Lòng My rạo rực như có lửa: "Không biết Tùng có thay đổi nhiều không nhỉ? Anh ấy có già và gầy đi hay đẹp trai hơn xưa. Tùng đã lấy vợ chưa hay vẫn còn đơn chiếc...". Hàng trăm câu hỏi cứ hiện lên trong đầu khiến My cảm thấy nghẹt thở. Từ lâu rồi My không còn nhắc và nhớ đến Tùng nữa vậy mà giờ đây mọi cảm xúc về Tùng lại ùa về nguyên vẹn...

- Em à!

- My giật thót mình khi nghe tiếng Tùng. My chẳng nói được lời nào, cứ trân trân nhìn Tùng, nghẹn ngào.

- Anh thay đổi quá phải không em?

- Không... không phải thế, anh vẫn vậy? Sao anh lại tìm em?

Tùng nhìn My đắm đuối, My không dám nhìn thẳng vào mắt Tùng, My liên tục mím môi vờ nhìn lơ láo đi nơi khác. Dù đã rất kìm nén nhưng rồi cuối cùng nước mắt My cứ trào ra. Tùng đưa tay áp vào má My nóng hổi, nhẹ nhàng gạt từng giọt nước mắt đang lăn lã chã. My nấc lên rồi khóc thành tiếng nghẹ ngào.

- Thôi nào em. Ngoan nào! -Tùng dỗ dành kéo đầu My nép vào ngực mình thở dài.

- Anh sai rồi, xin lỗi đã làm em khổ.

My ngẩng đầu khỏi ngực Tùng, đưa hai tay quệt nước mắt:

- Anh và người ấy bây giờ thế nào?

- Em cũng biết chuyện đó ư? Tùng ngạc nhiên đáp

- Không. Em chỉ biết anh rời xa em vì người con gái khác, ngoài ra em không biết gì thêm nữa...

- Ra vậy! Anh phải nói thế nào để em tin anh đây, anh không hề yêu cô ấy.

- Anh không yêu? Vậy điều gì đã khiến anh rời xa em để chạy theo cô ấy?

Tùng thở dài, nheo mắt nhìn ra xa,lặng lẽ:

- Xin lỗi em, tại anh không làm chủ được sự ham muốn của mình.

- Vậy là anh đã lên giường với cô ấy?

- Em nói đúng !

- Nhưng không phải chúng ta cũng đã sống với nhau như vợ chồng hay sao? - My bắt đầu hỏi dồn.

- Em nói đúng

- Anh nói đi vậy tại sao anh lại chọn cô ấy?

- Vì... anh... anh trót gieo trong mình cô ấy giọt máu của anh.

- Anh đừng nói gì thêm nữa, em hiểu rồi. Cảm ơn anh đã giải đáp cho sự giày vò trong lòng em bấy lâu.

- Nhưng My, hãy tha thứ và cho anh một cơ hội.

- Anh muốn chúng ta làm lại từ đầu, vậy còn con anh và người phụ nữ ấy?

- Tùng cúi đầu lặng lẽ thở dài:

- Con anh đã chết khi vừa mới chào đời, vì bị sặc ối. Cô ấy cũng đã bỏ anh đi từ ngày ấy...

My tròn mắt, dịu giọng:

- Em.. xin lỗi, xin lỗi đã chạm vào nỗi đau của anh.

- Ừ, không sao đâu em. Trong cuộc đời này chúng ta vẫn thường phải trải qua nhiều nỗi đau tương tự vậy hoặc lớn hơn mà.

Xin lỗi, lòng em đã khép - 2

Dù đã rất kìm nén nhưng rồi cuối cùng nước mắt My cứ trào ra... (Hình minh họa)

Tùng vòng tay khoác qua bờ vai nhỏ bé của My. Cả hai cùng im lặng, Tùng nhẹ nhàng quay sang hôn lên mái tóc My. Mùi hương quen thuộc làm Tùng cảm thấy nhói buốt nơi lồng ngực. Chợt Tùng nhìn thẳng vào mắt My và hỏi:

- My, em còn yêu anh chứ?

My mắt ngân ngấn nước như trực trào ra, My cúi xuống hít một hơi thật sâu lặng im không nói.

Tùng lại áp đôi bàn tay vào má My lau nước mắt:

- Ngoan nào, nín đi, anh hiểu tình cảm của em mà.

Không để Tùng hy vọng nhiều, My đột nhiên thả tay Tùng khỏi vai mình, đứng dậy gọi thanh toán.

Tùng chưa kịp hiểu chuyện gì My đã cho anh câu trả lời rõ ràng

- Xin lỗi anh, lòng em đã khép. Anh hãy để quá khứ ngủ yên được chứ. Tạm biệt anh.

My quay lưng vội vã, lạnh lùng như cái cách mà Tùng đã làm trước đây với My. Tùng nhìn theo bóng My khuất dần, buồn bã... "Chúc em hãy hạnh phúc với lựa chọn của mình My nhé!" - Tùng tự nói với chính mình rồi loạng choạng bước đi.

Nhưng Tùng đâu biết rằng mắt My lúc này cũng đang nhòe lệ còn trái tim thì như có hàng nghìn mũi dao đâm vụn nát. My chưa bao giờ hết yêu Tùng, nhưng My đâu thể nào được phép quay đầu nữa. My đã thuộc về người khác, My sắp làm dâu nhà người.... 

Vợ ngỗ ngược

Mọi chuyện không chỉ có thế mà vợ anh Thanh còn cố tình gây hấn, trong bữa ăn thì xỉa xói, bới móc chuyện để bóng gió "mắng vốn" mẹ chồng, khiến cho không bữa cơm nào mẹ chồng được ngon miệng, vui vẻ. Kết hôn được gần 10 năm và đã có với nhau 2 người con "đủ nếp đủ tẻ", điều kiện kinh tế lại thuộc hàng khá giả, gia đình anh Chiến (Gia Lâm - Hà Nội) đáng ra sẽ là niềm mơ ước, ngưỡng vọng của nhiều người và của riêng anh Chiến. Vậy nhưng khác với mong đợi, cuộc hôn nhân 10 năm ấy luôn khiến anh Chiến luôn mang trong mình nỗi ấm ức, bức xúc vì anh trót lấy phải cô vợ ngỗ ngược, coi chồng và gia đình nhà chồng không ra gì. Anh Chiến chia sẻ rằng chừng ấy năm chung sống, không ngày nào là anh không mong vợ suy nghĩ thấu đáo trước khi nói và hành động.

"Không đụng mặt nhau thì thôi, không có chuyện gì để nói. Thế nhưng cứ về đến nhà, nhìn thấy tôi là cô ấy mặt mày "xưng xỉa" tìm cách "đá thúng đụng nia". Bình thường mọi công việc, vun vén, có lợi cho cô ấy thì không sao, biếu tiền ông bà ngoại thì nhẹ bẫng... Ấy vậy mà cứ cái gì gắn đến nhà nội là cô ấy hoặc là cố tình lờ đi, không chi một xu hoặc là lu loa bố mẹ chồng bòn mót, ăn bám" - anh Chiến tâm sự.

Nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau không chỉ vì tình mà còn vì nghĩ, sống còn để cho con cái sau này noi theo, bởi thế anh Chiến luôn nhường nhịn, chịu đựng những cơn chao chát, mắng chồng như tát nước vào mặt. Bình thường anh cũng cố gắng cân bằng trong cách quan tâm, chăm sóc gia đình nội - ngoại hai bên. Thế nhưng việc anh Chiến nhường nhịn cũng không mảy may làm vợ anh bận tâm suy nghĩ.

"Có vẻ như cô ấy cho rằng mình là phó giám đốc chi nhanh, kiếm nhiều tiền hơn chồng một chút thì cô ấy có quyền về mạt sát, ra lệnh cho chồng như ra lệnh với nhân viên. Hai vợ chồng ở riêng, tuần nào cô ấy cũng quắp 2 con về nhà ngoại 2 ngày cuối tuần. Cùng ở trong một thành phố vậy nhưng ông bà nội có khi cả năm chỉ được gặp cháu hai, ba lần. Nếu tôi tạt về thăm bố mẹ mình một lát thì cô ấy lại mánh khóe đay nghiến tôi rằng lại dấm dúi cho bố mẹ tôi cái này, cái kia. Mà dù tôi có cho thì cô ấy cũng không nên cư xử kiểu như vậy. Cô ấy cũng phải suy nghĩ rằng tôi được thế này đâu chỉ là nhào đất sét nặn lên. Nói ra thì vợ chồng lại ầm ỏm, hay ho gì đâu. Thế nhưng điều cô ấy khiến tôi chán nản, khổ tâm là cô ấy quá coi thường chồng và gia đình nhà chồng" - anh Chiến nói.

Vợ ngỗ ngược 1

Anh khốn khổ vì vợ mình quá ngỗ ngược (ảnh minh họa)

Lần nào muốn các con về thăm ông bà, anh Chiến đều phải chủ động lập kế hoạch và "xin phép" vợ trước cả tuần lễ. Điều khiến anh buồn nhất là vợ mình "đầu độc" suy nghĩ của các con rằng nhà ông bà nội bẩn nên không được ăn uống gì ở đó. "Hai đứa con tôi, một đứa lên 8 tuổi, một đứa 6 tuổi vốn đã sống cách biệt với ông bà nội, đã không quấn quýt lại thêm những điều không hay vợ tôi nói về ông bà nên hai đứa con mỗi lần về thăm ông bà thì như bước vào vương quốc hủi. Ghế chúng nó không dám ngồi, ông bà cho gì cũng không ăn" - anh Chiến cho hay.

Anh Chiến còn nhớ có lần đưa các con về đúng bữa cơm chiều của bố mẹ anh, hai ông bà thấy cháu thì lật đật đi lấy bát đũa. Vậy nhưng khi mẹ anh vừa kéo tay bảo hai cháu ngồi xuống ăn cơm thì đứa con út của anh vùng vằng hét lên rằng: "Cháu không ăn, đồ bà nấu bẩn lắm!", khiến cho hai ông bà gần như chết lặng người. "Bố mẹ tôi vốn tính ôn tồn, yêu con, quý cháu. Có gì cũng để dành cho con cho cháu. Cho nên khi nghe đứa cháu nói như thế thì không khỏi đau lòng. Khi tôi hỏi con rằng ai nói với con như thế, thằng bé bảo mẹ dạy thế, mẹ dặn không được ăn gì ở nhà ông bà, ăn về sẽ bị đau bụng. Rồi cháu còn nhại lại giọng của mẹ mắng ông bà là "Ông bà già chết tiệt, bẩn thỉu". Tôi nào đâu có đòi hỏi vợ phải phục tùng, nâng nựng gì bố mẹ mình đâu mà cô ấy như kiểu bị dồn nén bức xúc. Càng ngày cô ấy càng hỗn láo, ngỗ ngược. Mẹ chồng ốm cả tháng, không một lời hỏi thăm. Tết năm vừa rồi tôi bị tai nạn, chân gãy, không đi được đâu, cô ấy cũng tranh thủ trốn biệt không thèm qua nhà chơi và chúc Tết bố mẹ chồng... Nói ra thì đúng thật là đắng mặt và xấu hổ nhưng cái thói ngỗ ngược của cô ấy khiến tôi ngày càng chán nản" - anh Chiến thở dai

Cũng mang nỗi niềm bức xúc về cô vợ ngỗ ngược như anh Chiến là anh Thành (Hà Đông - Hà Nội). Anh Thanh cho biết: "Mang chuyện nhà ra nói đã là không hay ho gì, huống hồ là mang tật xấu, thói hư của vợ ra lạm bàn trước bàn dân thiên hạ. Vậy nhưng cô ấy khiến tôi quá thất vọng, mệt mỏi nên chỉ muốn làm bung hết lên rồi muốn ra sao thì ra". Theo lời anh Thành thì vợ anh vốn là người phụ nữ cộc cằn, ăn nói thiếu suy nghĩ và "không biết trên biết dưới, biết trước biết sau... là gì".

Anh kể: "Nhà mình vốn chỉ có hai chị em, bố thì mất sớm nên việc chăm sóc mẹ thì mình phải là người nặng hơn chị. Vậy nhưng suốt ngày cô ấy đi so đo rằng chị gái mình bòn rút, moi móc tiền của của mẹ. Mà tiền của thì mẹ mình lấy đâu ra. Một thân một mình vất vả nuôi con ăn học chừng ấy năm trời rồi dựng vợ, gả chồng cho các con... thì lấy đâu ra của nả gì. Vợ chồng mình nói thực ra cũng có đỡ đần được mẹ gì đâu. Tiếng là ở chung nhưng tiền ăn mẹ đóng góp, thậm chí còn hỗ trợ. Chị gái mình đi lấy chồng nhưng tháng nào cũng đều đặn biếu mẹ một khoản. Vậy mà mỗi lần thấy chị gái mình về là cô ấy lại bóng gió 'con gái cái bòn', rồi 'còn có cái xác khô sao không rước luôn đi cho rảnh nợ'... Mình đã không biết bao lần nhỏ to tâm sự với cô ấy nhưng cô ấy vẫn chứng nào tật ấy..." - anh Thanh thở dài tâm sự.

Rồi anh kể tiếp: "Khi cô ấy cần tiền làm ăn, vợ chồng tôi cùng đến nhà chị gái tôi vay tiền. Cô ấy lúc đó nói ngon ngọt, một chị, hai em. Ấy vậy mà khi anh rể tôi cần tiền đề lo công chuyện. Vừa mới ngỏ ý hỏi vợ chồng tôi có tiền trả nợ chưa thì cô ấy đã nhảy chồm chồm, mắng anh rể tôi rất vô lý. Kiểu như định quỵt nợ".

Mọi chuyện không chỉ có thế mà vợ anh Thanh còn cố tình gây hấn, trong bữa ăn thì xỉa xói, bới móc chuyện để bóng gió "mắng vốn" mẹ chồng, khiến cho không bữa cơm nào mẹ chồng được ngon miệng, vui vẻ. Cũng đã có một vài lần, vì quá bức xúc trước thái độ ngỗ ngược của vợ, anh Thành đã hất văng mâm cơm và mắng vợ. "Thế nhưng tôi làm thế thì mẹ tôi càng buồn. Bà cứ xua đi rồi len lét gạt nước mắt. Tôi đúng là vô dụng, đến vợ cũng không dạy được để cô ta hỗn hào với mẹ mình" - anh Thanh bức xúc nói

Vợ sắp cưới mất trinh khi gặp tình cũ

Cô ấy mời hắn ta đến tiệc chia tay đời độc thân. Ai ngờ, hôm đó họ lại ngủ với nhau.

Chuyện tưởng rằng rất đơn giản cuối cùng lại trở thành điều trở ngại lớn với hôn nhân của tôi. Tôi sắp cưới và giờ đau đớn phải chấp nhận một thực tế là vợ mình không còn trong trắng. Cay cực hơn là chuyện đó lại xảy ra trước khi chúng tôi cưới chỉ 2 tuần.

Tôi và bạn gái đã yêu nhau 4 năm rồi. Ngần ấy năm yêu nhau, mọi chuyện không phải là dễ dàng nhưng vì yêu nên chúng tôi đã vượt qua được hết. Tôi làn người đàn ông coi trọng chuyện trinh tiết. Tôi không phải ích kỉ hay gì cả nhưng vì yêu cô ấy nên 4 năm qua tôi đã giữ gìn cho bạn gái để đợi tới ngày hai đứa thành vợ chồng. Thế mà giờ đây công sức của tôi thành hoài phí khi mà cô ấy bỗng nhiên trở thành đàn bà trước ngày cưới không lâu chỉ vì say rượu.

Bạn gái tôi là người khá ngoan ngoãn. Trước khi yêu tôi cô ấy cũng từng yêu một người khác trong vòng gần 2 năm. Đó chỉ là tình cảm mới lớn, bạn bè thôi nên khi yêu tôi, tôi không chấp nhặt chuyện quá khứ. Với tôi thì cô ấy là mối tình đầu. Sau một thời gian dài đấu tranh để được lấy nhau, khi đám cưới chuẩn bị đâu vào đấy thì xảy ra cơ sự đau lòng này.

Vợ sắp cưới mất trinh khi gặp tình cũ - 1

Bao năm tôi giữ gìn cho vợ sắp cưới, giờ cô ấy lại trao đời con gái cho tình cũ (Ảnh minh họa)

Cô ấy tổ chức tiệc chia tay đời độc thân với đám bạn. Bữa tiệc đó tôi không tham dự vì muốn cô ấy được thoải mái với bạn bè. Có ai ngờ, hôm đó cô ấy mời cả tình cũ đến với lí do là tạm biệt tất cả mọi chuyện trước khi kết hôn. Hôm đó cả hội đi ăn uống, bia rượu rồi hát hò say khướt tới đêm. Vì đã nói trước với tôi điều đó nên tôi không gọi điện cả ngày hôm đó để cô ấy hoàn toàn tự do. Tính tôi không thích ép buộc bạn gái điều gì cả.

Cho tới sáng hôm sau, người yêu cũ của cô ấy gọi điện cho tôi nói rằng cô ấy đang ở khách sạn, tôi tới mà đón. Tôi đã sốc khi nghe tin đó. Hắn ta cười ha hả và nói rằng đã chiếm được vợ sắp cưới của tôi. Giờ tôi chỉ là thằng "ăn lại" mà thôi. Hắn còn nói tôi là thằng đần nên mới để vợ tự do mời tình cũ đến dự tiệc chia tay đời độc thân như thế.

Tôi tới địa chỉ mà hắn ta đưa thì đúng là vợ sắp cưới của tôi đang ngủ say ở đó. Khi tỉnh dậy thấy tôi cô ấy đã khóc lóc như mưa, như gió. Cô ấy nói rằng đêm qua say rượu quá nên cô ấy không biết trời đất gì cả, chỉ biết khi tỉnh dậy thì thấy đang ở khách sạn và có tôi ở đó. Cô ấy cũng nói nhớ mang máng là hắn ta hôm qua dìu cô ấy vào đây. Mọi chuyện sau đó cô ấy không nhớ gì nữa cả.

Vợ sắp cưới mất trinh khi gặp tình cũ - 2

Tôi tha thứ cho cô ấy thì chắc chắn hắn ta sẽ cười vào mặt tôi vì nói rằng tôi tưởng thế nào hóa ra lại đi ăn của thừa của hắn. Hơn nữa tôi hận vì cô ấy đã không biết giữ gìn và trân trọng bản thân vì tôi. (Ảnh minh họa)

Tôi chết cay, chết đắng nghe vợ mình nói. Thật là đồi bại. Bao năm qua giữ gìn cho nhau vậy mà bây giờ cô ấy vì say rượu mà làm trò đồi bại với tên tình cũ. Tôi tha thứ cho cô ấy thì chắc chắn hắn ta sẽ cười vào mặt tôi vì nói rằng tôi tưởng thế nào hóa ra lại đi ăn của thừa của hắn. Hơn nữa tôi hận vì cô ấy đã không biết giữ gìn và trân trọng bản thân vì tôi. Giờ tôi muốn ly hôn, liệu có nên làm thế? 

Không lẽ phải đem người đàn bà hư hỏng ấy về?

Người đàn bà hư hỏng ấy chính là người mẹ nhẫn tâm của tôi. Bà đã bỏ cha con tôi để chạy theo một người đàn ông khác. Vậy mà cha tôi vẫn yêu một cách mê muội...

Hồi đó dù còn rất nhỏ nhưng tôi cũng cảm nhận được nỗi đau chia ly, mất mát khi mẹ tôi bỏ nhà đi theo người đàn ông khác. Mẹ tôi leo lên xe ôm sau khi nói với cha: "Đừng có tìm tôi. Đến chết tôi cũng không về cái ổ chuột của cha con anh".

Năm đó tôi 5 tuổi. Chẳng hiểu sao có những điều khắc sâu vào tâm khảm như một vết chém không bao giờ lành miệng. Sự phản bội của mẹ tôi cũng vậy.

Sau này lớn lên, tôi nghĩ, người đàn ông phản bội còn có thể tha thứ chứ người đàn bà dám vứt bỏ chồng, con để chạy theo nhân tình thì vết nhơ ấy không bao giờ gột rửa được. Thâm tình mà người ta còn vứt bỏ thì có việc gì mà người ta không dám làm?

Tôi lớn lên trong mặc cảm mình là con của một người đàn bà hư hỏng, một người mẹ nhẫn tâm, nên suốt những năm tháng ở quê nhà, tôi cứ cúi gằm mặt. Biệt danh "Tâm lủi" bạn bè đặt cho tôi từ những ngày tháng đó.

Hai cha con tôi sống hẩm hút với nhau cho đến năm tôi lên lớp 6 thì một tối nọ, cha bảo tôi thu dọn quần áo: "Đi thôi con". Cha chỉ nói vậy rồi lầm lũi dọn đồ đạc. Lớp thì cha đóng thùng, lớp bỏ vô bao ni lông. Tôi tần ngần nhìn mọi thứ rồi ngập ngừng hỏi cha: "Mình đi đâu vậy cha?". Cha vẫn cắm cúi làm việc, không ngẩng lên: "Xa lắm, nói ra con cũng không biết đâu".

Sáng hôm sau, có một chiếc xe lam chạy vào gần nhà. Tôi phụ cha khiêng đồ đạc ra xe. Sau đó chiếc xe nổ máy, chở cha con đi về một nơi thật xa, xa đến nỗi tôi ngủ, thức mấy lần mới tới. Đó là Sài Gòn, nơi tôi sống đến bây giờ.

Cha mướn một phòng trọ nhỏ xíu. Đồ đạc cái nào thật cần thiết thì mới lấy ra, không thì vẫn để nguyên trong thùng. Tối đầu tiên, hai cha con ăn bánh mì thay cơm nhưng tôi thấy ổ bánh mì thật ngon. Vừa ăn, cha vừa nói: "Con nhớ chú Tư Kha, cháu nội ông hội đồng không? Cái nhà xưa thật bự ở ngoài vàm đó? Chú hứa sẽ kiếm việc làm cho cha trong nhà máy của chú. Ngày mai cha bắt đầu đi làm. Con ở nhà phải lấy sách vở ra tự học...".

Không lẽ phải đem người đàn bà hư hỏng ấy về? - 1

Năm 19 tuổi, tôi thi đậu vào Trường Cao Thắng. Tôi học trường đó là vì chú Kha, ân nhân của cha con tôi khuyên như vậy. (Ảnh minh họa)

Đêm đó cha con tôi nói chuyện rất nhiều, y như thể hai người lớn nói chuyện với nhau. Vậy là chuyện cơm áo không phải lo, mà bây giờ cha lo nhất là chuyện học hành của tôi. Cha nói sẽ nhờ chú Kha xin cho tôi đi học bổ túc văn hóa. "Mình không có hộ khẩu nên con chịu khó... Phải cố gắng thì mới mong đổi đời".

Cha tôi vốn ít nói, lại càng kiệm lời hơn kể từ khi mẹ bỏ đi. Đôi khi tôi nhìn trộm vẻ khắc khổ của cha mà thấy lòng đau nhói. Tôi ước cha có người phụ nữ khác để thay mẹ chăm sóc cho cha, thế nhưng bao nhiêu năm qua, cha vẫn lầm lũi đi về một mình; cha làm việc y như thể để trả thù cái nghèo, cái khó đã làm cho cha mất vợ, mất hạnh phúc gia đình.

Năm 19 tuổi, tôi thi đậu vào Trường Cao Thắng. Tôi học trường đó là vì chú Kha, ân nhân của cha con tôi khuyên như vậy. Tôi nhớ có lần chú bảo: "Cháu phải học lấy một nghề để sau này nuôi thân; đừng ham đại học này, đại học nọ; sức mình tới đâu thì theo tới đó... Cứ có một nghề trong tay rồi sau này muốn học tới đâu cũng được".

Sau bao nhiêu năm làm việc cật lực, cha tôi đã dành dụm đủ tiền để mua một miếng đất ở huyện Bình Chánh để cất một căn nhà cho hai cha con. Miếng đất thì lớn nhưng căn nhà thì nhỏ, lúc rảnh rỗi, cha lại trồng tỉa đủ thứ như hồi ở dưới quê. Dường như cha thấy vui hơn khi làm việc đó.

Có lần tôi nói với cha: "Khi nào con đi làm có tiền, con sẽ cất cho cha một ngôi nhà thiệt đẹp". Cha cười: "Đợi tới chừng đó hẳng hay". Tôi thương cha thì nói vậy thôi chớ trong bụng lại nghĩ, không biết tới chừng nào mới làm được điều đó? Chắc là phải chờ trúng số độc đắc...

Mà cha con tôi trúng số độc đắc thiệt. Tự dưng rồi có người hỏi mua miếng đất còn dư mà cha trồng rau cải cạnh nhà. Cha chỉ cắt bán một phần nhưng đã có đủ tiền để cất một ngôi nhà thật lớn và còn dư để gởi ngân hàng. Cha nói: "Cất nhà lớn để cha làm sui cho nở mày, nở mặt. Con có thương đứa nào thì cứ dắt về cho cha coi mắt".

Tôi lắc đầu: "Vợ con gì cha ơi, con không lấy vợ đâu". Trong thâm tâm, tôi sợ gặp phải người như mẹ. Chính người mẹ nhẫn tâm của tôi đã trở thành tấm gương xấu trong suy nghĩ của tôi về phụ nữ.

Không lẽ phải đem người đàn bà hư hỏng ấy về? - 2

Tôi đâu biết rằng, người phụ nữ ấy đã ở ngay cạnh cha con tôi từ rất lâu rồi. Bà đã gặp lại cha tôi, đã kể lể nỗi niềm, đã khiến cha tôi xúc động và tha thứ. (ảnh minh họa)

Khi tôi đi học rồi đi làm, có nhiều người nói thương tôi nhưng tôi không nhận lời ai. Nhìn họ, tôi lại nghĩ đến mẹ. Đôi khi tôi nghĩ, người đàn bà hư hỏng ấy không hề có trái tim. Bao nhiêu năm nay bà chẳng hề liên hệ, thăm hỏi; chẳng hề biết là bà từng có một đứa con trên đời. Sao lại có những người mẹ nhẫn tâm, độc ác như vậy chứ!

Tôi nói với cha về suy nghĩ của mình. Ông lặng yên rất lâu, sau đó mới chậm rãi nói: "Có thể bà ấy có lý do... Biết đâu bây giờ bà ấy gặp khó khăn, bất hạnh nên xấu hổ không dám tìm gặp chồng con...". Cha tôi nói y như thể ông hiểu rõ nguồn cơn mọi chuyện. Nghe cha nói, nhìn ánh mắt cha, tôi thấy có vẻ như ông vẫn còn vấn vương hình bóng người đàn bà hư hỏng ấy.

"Cha còn thương mẹ lắm phải không? Sao cha không đi bước nữa?"- có lần tôi hỏi. Cha trầm ngâm: "Một lần là quá đủ rồi, bước nữa làm gì?". "Nhưng con thấy cha hay gọi điện thoại hoặc có ai đó gọi điện cho cha... Có phải... có người thương cha không? Cha cứ đưa về cho con coi mắt"- tôi nói y như cha đã từng nói với tôi trước đó.

Nhưng cha tôi đã đánh trống lãng. Ông luôn tìm cách né tránh mỗi khi tôi nhắc đến hạnh phúc riêng tư. Điều đó khiến tôi nghĩ, có lẽ cha tôi còn thương mẹ tôi nhiều lắm. Nếu không, ông đã chẳng chặt dạ như vậy.

Cách nay khoảng 3 tháng, cha tôi bệnh nặng. Khi tôi đưa cha vào bệnh viện, ông dặn dò: "Sau này con có gặp lại mẹ thì cũng nên tha thứ cho bà ấy. Phàm là con người, ai cũng có thể mắc phải sai lầm. Con là phận con cái, không được giận hờn, trách móc cha mẹ". Tôi hứa với cha nhưng không chắc là mình có làm được không? Tôi cũng không hi vọng gì gặp lại người mẹ nhẫn tâm, người đàn bà hư hỏng ấy bởi đã hơn 20 năm rồi, không biết bà trôi dạt đến tận nơi nào...

Tôi đâu biết rằng, người phụ nữ ấy đã ở ngay cạnh cha con tôi từ rất lâu rồi. Bà đã gặp lại cha tôi, đã kể lể nỗi niềm, đã khiến cha tôi xúc động và tha thứ. Nhiều năm qua, bà thuê nhà ở gần cha con tôi, hàng tháng, cha tôi vẫn lén lút gặp gỡ, cho tiền bà. Cha đã giấu tôi tất cả những việc đó vì ông biết tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho người mẹ nhẫn tâm, độc ác của mình.

Khi cha tôi nằm viện, ông đã gọi điện cho bà. Tất nhiên là bà đã lén lút đến thăm khi không có tôi ở đó. Nhưng trời bất dung gian, rồi cũng có lúc bà phải đối diện với tôi. Hôm đó tôi vào công ty một lát thì cúp điện. Tôi về nhà nấu cháo rồi mang vào bệnh viện sớm hơn mọi ngày một chút. Vừa mở cửa phòng, tôi thấy cha đang nắm tay một người phụ nữ. Bà ta đang khóc, hai mắt đỏ hoe.

Tôi nhìn người phụ nữ, linh cảm cho tôi biết người ấy có liên quan tới mình. Đúng lúc ấy, cha tôi cất tiếng: "Đây là mẹ con...". Hóa ra là vậy. Nhưng bà là mẹ của ai chứ? Có người mẹ nào lại bỏ con theo trai không? Bỏ chồng có thể tha thứ chứ bỏ con là tội trời không dung, đất không tha... Tôi bỗng thấy cơn giận bùng lên. Tôi bước đến gần: "Bà tránh xa cha con tôi ra".

Những chuyện xảy ra sau đó, tôi không muốn kể lại. Nhưng tôi đã kiên quyết đuổi người đàn bà hư hỏng ấy đi. Tôi đổi phòng cho cha từ phòng đơn sang phòng đôi ở khu dịch vụ của bệnh viện và căn dặn mấy cô y tá không được để cho người đàn bà ấy vào thăm cha. Tôi còn dặn người bệnh nằm chung phòng để ý dùm cha tôi. Nói chung là an ninh xung quanh cha tôi được xiết chặt.

Kết quả là tình hình của cha tôi chuyển biến xấu đi nhanh chóng. Ông suy sụp hẳn, ăn ít, ngủ ít. Ông không nói gì với tôi nhưng trong ánh mắt u buồn ấy, tôi nhận ra một tình yêu không gì lay chuyển dành cho mẹ tôi.

Trời ơi, tôi thật không hiểu nổi. Tại sao trên đời này lại có loại đàn bà như mẹ tôi? Tại sao lại có những người đàn ông yêu một cách u mê, mù quáng như cha tôi? Chắc kiếp trước họ mắc nợ nhau nên kiếp này muốn dứt mà không dứt được...

Không lẽ bây giờ tôi phải đem người đàn bà ấy về cho cha và xem như chưa từng có việc gì xảy ra?