Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Chồng vừa mất, nhà chồng đã đuổi tôi

Có lẽ là sau ngày chồng mất, tôi mới thực sự nhận ra bộ mặt thật của nhà chồng...

Số tôi quá khổ. Có lẽ là sau ngày chồng mất, tôi mới thực sự nhận ra bộ mặt thật của nhà chồng, nơi mà trước đây tôi luôn tôn thờ, luôn nghĩ họ sẽ lo lắng cho tôi, quan tâm tôi và thật lòng với đứa con dâu như tôi. Lấy được người chồng tốt, tôi nghĩ, số tôi may mắn vì có được anh. Tôi sống tốt với nhà chồng dù là ở chung với bố mẹ và cả em chồng. Ai cũng bảo tôi khéo léo, biết cư xử. Bản thân tôi cũng nghĩ mình biết đối nhân xử thế thật.

Nhà chồng tôi đất rộng, bố mẹ tôi đã hứa sau này sẽ cho con cái để xây nhà lập nghiệp riêng. Nhà chồng tôi không quá giàu nhưng lại có chút của cải, nên tôi cũng hi vọng sau này bố mẹ sẽ lo cho hai vợ chồng tôi.

Tôi sinh cho gia đình một cháu trai, bố mẹ tôi càng mừng và yêu quý tôi. Nhà có đứa cháu đầu tiên lại là cháu trai nên ông bà quý mến lắm. Chúng tôi cảm thấy hạnh phúc trong gia đình này. Tôi hết lòng yêu chồng, thương con, chăm sóc anh chu đáo từng li, từng tí một.

Chồng vừa mất, nhà chồng đã đuổi tôi - 1

Đó là tháng ngày đau khổ nhất cuộc đời tôi. Tôi oán ông trời đã quá nhẫn tâm với vợ chồng tôi, không cho tôi có được cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ. (Ảnh minh họa)

Nhưng, tôi thật không ngờ, số phận mình bi đát quá. Chồng tôi gặp tai nạn và qua đời, bố mẹ tôi khi nghe tin đã chết ngất, tôi cũng vậy. Tôi đau khổ vật vã, cứ chết đi sống lại khi hay tin của chồng. Một gia đình hạnh phúc, một mái ấm như vậy không ngờ lại có ngày khổ sở như vậy. Tôi không còn đủ tỉnh táo để nói chuyện với ai nữa, cũng không biết vì sao số phận mình lại bi đát như thế này.

Con tôi còn nhỏ, cháu không biết gì về chuyện cha mình mất. Cháu chỉ biết đeo khăn trắng và còn cười khi thấy gia đình đông người. Tôi run rẩy, không còn sức lực để nhìn những người tới chia buồn với gia đình mình nữa.

Đó là tháng ngày đau khổ nhất cuộc đời tôi. Tôi oán ông trời đã quá nhẫn tâm với vợ chồng tôi, không cho tôi có được cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ. Tôi bất lực, cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Rồi đây, không biết cuộc đời của tôi sẽ ra sao nếu như không có anh bên cạnh. Rồi còn con tôi nữa... Cháu sẽ ra sao đây?

Điều cay đắng nhất chính là chuyện nhà chồng tôi. Sau khi nghe tin con trai họ mất, họ lập tức đổ tội lên đầu tôi. Họ lại nghe ai đó nói tôi gò má cao, nhìn tướng sát phu nên chính là nguyên nhân khiến con trai họ bị mất. Tôi đã đau đớn đủ rồi lại chịu thêm nỗi đau của nhà chồng nữa, tôi phải làm sao bây giờ?

Chồng vừa mất, nhà chồng đã đuổi tôi - 2

Chồng tôi vừa mất mà họ đã đuổi vợ con anh ra ngoài. Tại sao nhà anh lại nhẫn tâm như thế. (ảnh minh họa)

Ngay sau hôm đưa tang chồng, cả nhà chồng họp bàn, họ cay đắng nói với tôi những điều mà tôi không thể ngờ tới. Họ bảo, con trai họ mất rồi thì coi như tôi cũng không còn là con dâu ở nhà này nữa. Họ không cần tôi phải ở nhà này để thờ chồng. Họ muốn tôi mang con đi, vì dù sao thì sau này tôi cũng không ở đây mãi, rồi tôi cũng đi lấy chồng, cũng có người mới.

Bố mẹ chồng tôi tính xa như vậy sao? Họ muốn gạt tôi ra khỏi cái gia đình này vì họ sợ, sau này, tôi sẽ mượn danh con để chiếm của cải. Thứ hai, họ sợ bây giờ nuôi tôi cũng chỉ tốn đất, tốn cơm rồi tôi lại đi bước nữa. Nên thà là cho tôi đi từ giờ, không phải vướng bận gì với tôi thì tốt hơn.

Chồng tôi vừa mất mà họ đã đuổi vợ con anh ra ngoài. Tại sao nhà anh lại nhẫn tâm như thế. Tôi thật sự đau lòng, thất vọng về một gia đình mà tôi sống mấy năm qua, một gia đình mà tôi tôn thờ và ảo tưởng rằng họ yêu thương tôi hết lòng, hết dạ, coi tôi như con gái.

Giờ tôi phải làm sao đây? Tôi không tiếc gia đình này, chỉ tiếc chưa giữ trọn chữ chung với chồng. Thật là số phận quá nghiệt ngã với tôi. 

Bạn trai ở xa, tôi quan hệ với người có vợ

Bây giờ tôi nên chờ đợi bạn trai hay chấp nhận lấy người đàn ông đã một đời vợ?
  
Bạn trai tôi đi du học được 2 năm rồi. Chúng tôi yêu nhau hơn 3 năm, gần cưới thì anh lại đi. Thực ra nói gần cưới đó là mong muốn của chúng tôi chứ không phải là ý nguyện của hai bên gia đình. Gia đình anh không đồng ý vì cho rằng tôi không xứng đáng với anh, họ ép anh đi du học, anh nghe theo và nói với tôi rằng trở về sẽ trưởng thành và có tiếng nói hơn với gia đình, khi đó anh sẽ thuyết phục được bố mẹ đồng ý.

Lúc anh đi, tôi đã trao cho anh tất cả rồi. Anh bảo đó là cách chứng minh tình yêu của tôi và là động lực để tôi chờ anh. Tôi ngu dại nên cũng làm theo mà không nghĩ rằng điều đó chỉ làm khổ mình vì lấy gì đảm bảo là khi anh về, anh sẽ cưới tôi. Nhưng lúc đó tôi ngu ngơ nên vẫn đồng ý. Chỉ tới khi anh đi rồi, tôi mới cảm thấy sự bấp bênh quá lớn thuộc về mình.

Hàng tháng ở bên đó anh vẫn gửi tiền về cho tôi. Tôi dần yên tâm hơn về tình cảm của anh vì tôi nghĩ nếu anh không thật lòng làm sao phải cung cấp tiền khi anh đi xa như thế. Cũng nhờ vậy mà tôi tin tưởng anh hơn, tin vào tương lai mình có thể làm vợ anh. Nhưng rồi tôi nghe tin ở bên đó anh có người khác. Tôi điện thoại hỏi và anh thản nhiên thừa nhận. Anh nói rằng ở bên này ai cũng vậy nhưng anh không có ý định cưới cô ta vì quê cô ta quá xa. Chẳng qua là vì ở bên đó buồn quá nên anh phải tìm một người lấp chỗ trống mà thôi.

Lúc đó tôi đau khổ lắm, tưởng chết đi sống lại vì bao năm qua tôi lúc nào cũng chỉ biết có mình anh vậy mà anh lại lỡ làm vậy với tôi. Nhưng vì biết lỗi nên anh gửi tiền về cho tôi nhiều hơn. Anh nói coi đó như bù đắp vì sự chờ đợi của tôi. Dần dần tôi cũng học được cách chấp nhận điều đó. Tôi chỉ cần khi anh về, anh cưới tôi là được.

Bạn trai ở xa, tôi quan hệ với người có vợ - 1

Nếu lấy người đàn ông bỏ vợ tôi sợ tương lai sẽ không đảm bảo (Ảnh minh họa)

Rồi tôi gặp và quan hệ với người đàn ông hiện tại. Anh ấy hơn tôi 7 tuổi, có một vợ và một con gái. Lúc gặp tôi, gia đình anh cũng vẫn bình thường nhưng anh phải xa vợ. Vợ anh ở quê, còn anh công tác trên thành phố, chỉ thi thoảng mới về nhà. Tôi thấy anh rất tình cảm, lại bảnh bao nên cũng thích. Anh ấy cũng gạ gẫm khi biết tôi đang chờ bạn trai về nước. Cuối cùng tôi đồng ý vì rõ ràng ở bên nước ngoài bạn trai cũng đâu có chung thủy với tôi.

Tôi và người đàn ông này đã quan hệ với nhau được hơn nửa năm nay. Vợ anh ấy phát hiện và ly hôn. Anh không trách tôi vì nói rằng chuyện này là cả tôi và anh đều tự nguyện chứ không phải anh mồi chài tôi. Đó là lỗi của anh với vợ. Họ ly hôn, anh thuyết phục tôi cưới anh. Điều này làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

Còn khoảng gần 3 năm nữa bạn trai tôi mới ở nước ngoài về. Đó thực sự không phải là một thời gian dễ dàng gì với cô gái đến tuổi lập gia đình như tôi. Tất nhiên, bạn trai tôi không hề hay biết chuyện tôi với người đàn ông vừa bỏ vợ này. Mà tôi tin, nếu anh có biết anh cũng sẽ tha thứ cho tôi thôi vì anh cũng đâu có hơn gì tôi. Nhưng điều quan trọng là liệu khi anh về, gia đình anh có chịu cho anh cưới tôi không? Nếu lúc đó anh không cưới tôi thì cuộc đời tôi coi như nhỡ nhàng. 3 năm nữa người đàn ông này cũng đi lấy vợ rồi, làm sao họ chờ đợi tôi cơ chứ.

Tôi cũng tính tới khả năng cưới người đàn ông này làm chồng. Dù sao cũng vì chuyện chúng tôi cặp kè với nhau mà vợ chồng anh ly hôn. Nhưng khốn nỗi công việc của anh lương tháng ba cọc, ba đồng. Từ ngày cặp với nhau, tôi thấy anh chẳng giúp gì được vợ con. Có lẽ đó cũng là một phần lí do mà người vợ quyết định chấm dứt với anh ấy chứ không hẳn chỉ vì chúng tôi ngoại tình. Nếu lấy anh, tôi sợ tương lai sẽ không đảm bảo. Ngoại trừ việc anh cũng thật lòng với tôi thì tôi nghĩ anh khó lòng mà lo cho tôi và những đứa con sau này một cuộc sống tốt đẹp được.

Bây giờ tôi phải làm sao, chờ đợi bạn trai - người có tiềm lực kinh tế tốt hơn nhưng quá nhiều chông gai hay chấp nhận lấy người đàn ông hiện tại, nghèo một chút nhưng chắc chắn cưới mình?

"Anh hạ bộ mặt giả xuống đi"

Chị vào phòng xách chiếc valy đã sắp sẵn áo quần rồi bước nhanh ra khỏi nhà. Chị không khóc vì chị thấy không đáng một chút nào!

Huyền ngồi nghe chồng nói, trong lòng chỉ còn cảm thấy sự ghê tởm. Từng lời anh nói ra lúc này như một sự đả kích quá lớn đánh vào lòng tinh của cô:

- "Em biết không, hôm qua thằng bạn anh đi hẹn hò với gái đấy. Cái thằng mới lấy vợ chưa được bao lấu ấy. Đúng là đời, anh ghét nhất cái loại đàn ông như thế. Thật là hèn hạ mới phản bội vợ".

Anh Đức nói rồi ôm lấy vợ: "Anh thì chỉ có vợ là nhất thôi. Đời này làm gì còn ai bằng vợ anh nữa mà anh phải đi ngoại tình cơ chứ". Một nụ hôn được chồng đặt vào má khiến chị Huyền càng thêm khinh bỉ. Cái màn kịch này của anh đã lừa chị suốt bao năm qua. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày còn phải lòi ra, huống hồ một chuyện tình vụng trộm trắng trợn đến như vậy. Anh ngoại tình tinh vi, lại được sự "hậu thuẫn" của một lòng tin mù quáng từ phía chị. Thế nên hơn 2 năm qua, chị là một người vợ bị phản bội nhưng đáng thương thay, trong mắt chị, chồng là niềm tự hào lớn nhất đời mà chị có.

Anh hạ bộ mặt giả xuống đi

Anh ngoại tình tinh vi, lại được sự "hậu thuẫn" của một lòng tin mù quáng từ phía chị. Thế nên hơn 2 năm qua, chị là một người vợ bị phản bội nhưng đáng thương thay, trong mắt chị, chồng là niềm tự hào lớn nhất đời mà chị có. (Ảnh minh họa)

Lấy nhau tới giờ đã hơn 5 năm. Chị Huyền lúc nào cũng có một điệp khúc: "Đời mình may mắn mới lấy được anh". Cũng không có gì là khó hiểu khi anh Đức luôn trở về nhà với nụ hôn chùn chụt vào má vợ, những câu nịnh nọt và đặc biệt là những câu chuyện tức tối kiểu như: "Thắng Bình bạn anh, em nhớ không. Nghe đâu bảo mới cặp với con bé cùng cơ quan. Nay gặp nó, anh khinh. Đời anh ghét nhất giao du với mấy cái thành phần vong ân phụ nghĩa thế. Vợ nó ở nhà ngoan ngoãn hiền lành, thế mà nó vẫn lăng nhăng con nọ, con kia được thì đúng là chịu. Từ giờ anh tuyệt giao luôn, bạn bè thiếu đứa tử tế chứ cái ngữ ấy "giải tán" cho nhanh".

Càng nghe chồng nói chị lại càng cảm động: "Sao đời mình lại may mắn có được một người chồng yêu vợ lại còn sống đức độ đến như vậy?". Một người chồng luôn tỏ ra bất bình với những chuyện cặp kè, trăng hoa thì làm sao chị có thể nghi ngờ anh cũng là một trong những gã đàn ông tồi như thế. Có nằm mơ chị cũng chẳng dám tin đó là sự thật.

Trong nhà, chị là người làm nhiều hơn anh. Chị lai lưng ra làm lụng vì là nguồn thu nhập chính trong nhà. Anh có đi làm nhưng lương tháng chỉ đủ cho chi tiêu sinh hoạt của anh là cùng. Nhiều người nói chị dại, không biết chăm sóc bản thân, cứ tự làm khổ mình, khéo rồi có ngày chồng cặp bồ với gái. Nhưng chỉ mới nghe ai nhắc nhở thế thôi, chị đã sừng cồ lên: "Cô biết gì mà nói. Chồng tôi thế nào, tôi rõ hơn ai hết". Chị như con nhím xù lông, mỗi khi ai nói điều gì đến anh Đức là như nói đến niềm tin bất diện của chị khiến chị phải bật lại ngay.

Tối đó về chị lại hậm hực kể cho chồng nghe. Trong vai một người đàn ông đĩnh đạc, anh Đức lại từ tốn: "Kệ họ em ạ. Bia miệng, tiếng đời. Người ta xấu bụng, thấy vợ chồng mình yêu thương nhau nên đặt điều nói như thế. Chỉ cần em hiểu cho anh là được rồi". Nghe chồng nói, chị lại ứa nước mắt vì cảm động. Cuộc sống cứ thế diễn ra, anh lúc nào cũng ngọt ngào, cũng ân cần với vợ thì làm sao chị tin chị bị cắm sừng biết bao ngày qua.

Anh hạ bộ mặt giả xuống đi

Chị bị chồng cắm sừng 2 năm qua mà không hề hay biết (Ảnh minh họa)

Cho tới ngày hôm qua, ngày chị tình cờ bắt gặp dáng một người hao hao giống chồng mình ôm ấp một cô ả đi vào nhà nghỉ, có lẽ chị sẽ còn tiếp tục bị lừa. Linh tính mách bảo, chị quyết định đi theo để rình. Từ bên ngoài căn phòng, chị nghe rõ tiếng chồng mình: "Vợ anh không hiểu bị thiểu năng hay là yêu quá hóa mù quáng mà về anh nói gì cũng nghe như thánh phán". Sau lời nói cay nghiệt đó là tiếng cười sang sảng vang lên khiến chị chết đứng.

Và rồi, anh ta lại về nhà, trong vai trò một người chồng đàng hoàng. Vẫn diễn như trước, anh ta làm bộ mặt hằm hằm rồi nói: " Thắng Bình anh khuyên mãi mà nó không chịu bỏ con bé làm cùng công ty. Nó cặp với con bé đó 2 năm nay rồi đấy, mà khổ vợ nó lại không biết. Nghĩ mà tội quá".

Chị cười khẩy trước câu nói của chồng. Chị đã yêu quá nhiều nhưng tình yêu giờ biến thành tình hận. Một nỗi hận lớn đến nỗi chị không còn muốn thét gào để nguyền rủa anh nữa. Chị chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt với người đàn ông sống giả tạo đến ghê tởm này:

- "Anh diễn hay quá nhưng nên hạ bộ mặt đó ra đi. Tôi đã biết cả rồi. Đơn tôi đã kí. Tôi đi đây".

Chị vào phòng xách chiếc valy đã sắp sẵn áo quần rồi bước nhanh ra khỏi nhà. Chị không khóc vì chị thấy không đáng một chút nào! 

Tôi bất chấp tất cả để đến với anh

Tình cảm tôi dành cho anh quá lớn nên tôi chấp nhận hết, chấp nhận làm người thứ 3.

Tôi có một công việc đáng ao ước ở một công ty truyền thông lớn. Ngoại hình cũng không đến nỗi nào. Gia đình thì khá giả. Thế nên quanh tôi có rất nhiều vệ tinh. Nhưng lạ cái là tôi không vừa mắt được anh chàng nào. Mọi người đều bảo tôi kén chọn vừa thôi, con gái có lứa có thì. Tôi nghe chỉ để đấy và tôi đã từng nghĩ thời buổi này sống độc thân cũng hay, không nhất thiết cứ phải lấy chồng. Và rồi anh ấy xuất hiện và làm đảo lộn mọi thứ trong cuộc đời tôi.

Anh ấy là một MC truyền hình khá nổi tiếng, đẹp trai, tài giỏi. Tôi quen anh ấy trong một chương trình kỉ niệm lớn mà công ty tổ chức. Anh ấy được mời làm MC dẫn chương trình. Tôi lại được phân công phụ trách tổ chức nên tôi và anh ấy có một khoảng thời gian làm việc chung. Càng tiếp xúc tôi càng bị vẻ nam tính, đàn ông của anh ấy mê hoặc. Ở anh ấy vừa có sự cuốn hút của một người đàn ông trưởng thành, chín chắn lại vừa có vẻ đáng yêu, nhí nhảnh của chàng trai mới lớn.

Trên sân khấu, anh ấy như tỏa sáng, biến hóa linh hoạt. Ngoài đời, anh ấy cũng rất dịu dàng, ân cần, quan tâm tới mọi người. Hình bóng của anh ấy trong lòng tôi ngày càng lớn, rồi cuối cùng tôi cũng quyết định nói hết nỗi lòng mình với anh mặc cho anh đã kết hôn.

Tôi biết tôi làm như thế là sai, là không đúng vì đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Nhưng tôi không thể ngăn nổi tình cảm mình dành cho anh. Lúc đầu anh cũng e ngại và từ chối tôi. Tôi biết và tôi chấp nhận. Tôi nói rằng chỉ cần làm bạn với anh cũng đủ rồi. Vì thế sau đó, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp, thỉnh thoảng gặp và đi ăn uống với nhau, tuyệt đối không vượt qua giới hạn.

Tôi bất chấp tất cả để đến với anh - 1

Liệu ngày xưa tôi chọn con đường ở bên anh là đã quá ích kỷ, tham lam? (Ảnh minh họa)

Nhưng ông cha ta đã từng nói: "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Tình cảm giữa tôi và anh ngày càng trở nên thân thiết. Đặc biệt là sau đợt anh và vợ có xích mích, anh đã tìm đến tôi như một sự an ủi. Tôi biết, nhưng tình cảm tôi dành cho anh quá lớn nên tôi chấp nhận hết, chấp nhận làm người thứ 3. Gia đình, bạn bè tìm đủ mọi cách khuyên can, ngăn cản tôi, nhưng tôi không thể và cũng không muốn chia tay với anh.

Ở bên anh, tôi thấy bình yên, hạnh phúc. Mặc dù thỉnh thoảng cảm giác có tội với người vợ kia của anh lại nhói lên nhưng rồi cũng qua nhanh khi nhìn thấy anh mỉm cười với tôi.

Vợ anh biết chuyện khi con của tôi và anh đã lên 1 tuổi. Sau những màn đánh ghen, la hét, khóc lóc, cả 3 người chúng tôi đều thấy mệt mỏi. Anh bảo anh có thể ly hôn với vợ để đến với tôi. Nhưng vợ anh nhất quyết không chịu. Cô ấy là con gái trong một gia đình danh giá, cô ấy không muốn mất đi một người chồng hoàn hảo trong mắt mọi người và cũng không muốn con của mình mất bố.

Vấp phải sự phản đối của gia đình và vì danh dự, uy tín trong công việc nên anh cũng không thật sự cương quyết trong vấn đề ly hôn. Còn tôi, chỉ là người thứ 3, tôi không có tư cách để tham gia vào việc này. Tôi chỉ có thể im lặng chấp nhận cũng như lúc tôi bất chấp tất cả để đến với anh.

Đến giờ mọi chuyện vẫn vậy. Anh và vợ không ly hôn. Tôi và anh không chia tay. Chúng tôi cứ sống như thế. Tôi chưa từng hối hận vì mình đã yêu anh, ở bên anh, sinh con cho anh. Nhưng gần đây, nhìn thấy con trai ngày một lớn, rồi sẽ có một ngày nó hỏi tôi rằng tại sao nó không có một gia đình trọn vẹn như những đứa trẻ khác. Tôi sẽ phải trả lời ra sao. Tôi phải làm gì để có thể đem đến những điều tốt đẹp nhất cho con, tránh cho con không bị tổn thương.

Mỗi khi nghĩ về con, tôi lại tự hỏi lòng mình liệu ngày xưa tôi chọn con đường ở bên anh là đã quá ích kỷ, tham lam? 

"Anh không muốn... 'làm tí' với em!"

Chị choáng váng, chết trân với những điều chồng vừa thú nhận... Chị không muốn tin vào những điều anh nói. 

Chị choáng váng, chết trân với những điều chồng vừa thú nhận... Chị không muốn tin vào những điều anh nói. Sau 2 năm xảy ra sự việc, chị T.L (Hà Đông - Hà Nội) vẫn còn nhớ như in sự kiện ngày hôm đó diễn ra giữa hai vợ chồng. Chị đã cười như nắc nẻ khi thuật lại bộ dạng đầy vẻ hối lỗi, chật vật, khổ sở của chồng để giăng bẫy chị. Và chị cũng không giấu nổi sự gượng gạo khi miêu tả chi tiết lại mình đã xông vào cào cấu chồng thế nào, rồi dấm dứt khóc ra sao khi nghe chồng "thú tội" giữa lúc vợ chồng đang chuẩn bị "lao vào nhau âu yếm" đêm hôm đó. Chị T.L thổ lộ rằng, mấy ngày gần đây, anh K. - chồng chị, lại mang "nguyên bài cũ", nhấm nháy cười ha hả về cái đêm anh từ chối chị và đưa ra lý do gây sốc.

Theo lời kể lại của chị T.L, khi đó hai vợ chồng chị mới cưới nhau được 3 tháng. Đó là khoảng thời gian son rỗi và mặn nồng nhất của cuộc sống sau hôn nhân. Hôm đó là ngày cuối tuần, chị đã dành cả buổi chiều ở nhà để chuẩn bị bữa tiệc nho nhỏ cho hai vợ chồng. "Vợ chồng mới cưới còn dính hơi nhau, ấy vậy mà hôm đó anh ấy bảo bạn gọi rồi ra khỏi nhà cả buổi chiều. Tôi muốn vợ chồng vui vẻ nên ở nhà hì hục nấu nướng, chuẩn bị bàn tiệc lãng mạn để thêm chút cảm hứng cho hai vợ chồng" - chị T.L kể lại.

Vậy nhưng, trong khi chị T.L háo hức đón chờ chồng với bữa tiệc bất ngờ thì anh K. đẩy cửa bước vào nhà với dáng vẻ uể oải, có phần đã chếnh choáng bởi hơi men. "Trông bộ dạng của chồng, tôi hỏi thì anh ấy chỉ thở hắt ra một tiếng rồi khăng khăng không có chuyện gì. Tôi cũng thấy lạ nhưng vì anh ấy vẫn ngồi vào bàn và ăn ngon lành, khen những món tôi nấu ngon nên tôi cũng không để ý nữa. Tôi cứ thế thao thao bất tuyệt suốt cả bữa ăn mà không để ý đến vẻ ậm ừ của anh ấy khác ngày thường" - chị T.L chia sẻ.

Cũng như bao ngày trước đây, sau khi tiệc tàn, khi vợ chồng đã "cơm no, rượu say", kế hoạch tiếp theo của chị T.L là khều tay ý nhị gợi ý chồng đến phần cao trào của bữa tiệc: "Không giống như anh ấy trước đó, vợ chồng xong cơm là tự khắc 'hành sự'. Thế nhưng hôm đó thì không. Lúc tôi nháy mắt đong đưa, anh ấy cố tình vờ đi rồi kiếm cớ thèm café, hì hụi đi pha rồi ngồi trầm ngâm ở phòng khách. Vợ chồng mới cưới, bỗng dưng lại bị chồng làm lơ, thái độ như giận dỗi điều gì, tôi vẫn cố lăn xả vào ôm cổ, khoác tay và làm một số động tác để khiêu khích anh ấy..." - chị T.L đỏ mặt tâm sự.



Chị không tin vào những điều chồng đã "thú nhận" với mình... (Ảnh minh họa)

Thế nhưng mọi sự cố gắng của chị T.L hôm đó đều bất thành. Anh K. vẫn ngồi trầm ngâm trong phòng khách, nhấm nháp ly café và nhìn vợ với ánh mắt vô cùng khó hiểu. "Như trước đây, chỉ cần tôi đưa tay kéo dây áo trễ nải một chút là anh ấy lao vào. Vậy nhưng hôm đó tôi càng cố khơi gợi thì anh ấy chỉ liếc mắt một chút rồi lại nghiêm mặt giữ vẻ lạnh lùng" - chị T.L thuật lại.

Thấy chồng rất đáng nghi nhưng hỏi lại không chịu nói. Chị T.L đành âm mưu dùng biện pháp mạnh. Chị lôi tuột anh về phía giường và tự tay mình lột bỏ trang phục trên người. Và quan sát ánh mắt của chồng đang không thể rời khỏi cơ thể mình, chị T.L đã chắc chắn biện pháp mạnh của mình có hiệu quả. "Ông chồng nào thấy vợ trong bộ dạng đó chả muốn lao vào. Chồng tôi lúc đó đã không thể rời mắt được khỏi vợ. Ấy thế mà lúc vợ chồng chuẩn bị lao vào nhau thì anh ấy đột nhiên anh K. khựng lại rồi ngồi thụp xuống giường, ôm đầu, dứt tóc... trông bi đát vô cùng" - chị T.L cho hay.

Thấy chồng trong bộ dạng như vậy, chị T.L đã không khỏi thảng thốt. Nghĩ rằng chồng gặp rắc rối trong công việc, chị vội vã choàng tay ôm lấy chồng an ủi. Thế nhưng anh đẩy chị ra và lắc đầu nguầy ngậy. Anh bảo rằng anh có lỗi với chị. Anh không biết phải giải thích với chị thế nào. Anh đang rất bế tắc... "Nghe chồng nói một thôi một hồi mà tôi không hiểu đầu đuôi là thế nào. Tai tôi chỉ đọng lại hai từ 'có lỗi' rồi như chết trân luôn. Tai tôi bắt đầu ù đi khi nghĩ rằng anh ấy có người phụ nữ bên ngoài... Thế rồi anh ấy lại xua tay, bảo không như tôi nghĩ. Anh ấy càng nói thì tôi càng thấy rối" - chị T.L

Chị T.L tiếp tục câu chuyện của mình bằng việc kể lại khoảnh khắc mà chồng khiến chị choáng váng. "Vì không giữ được bình tĩnh, tôi đã hỏi mà như gầm lên thì anh ấy mới thẽ thọt thú nhận rằng 'Chúng ta không thể... Anh không muốn... 'làm tí' với em nữa... Anh... anh... anh là gay. Anh yêu đàn ông'. Ôi trời ơi, nghe những điều thốt ra từ miệng anh ấy tôi đã đổ xụp xuống nền nhà..." - chị T.L nhớ lại khoảnh khắc choáng váng của mình sau 3 tháng kết hôn.

"Ai mà ngờ nổi. Ai mà tin nổi những lời đó lại thốt ra từ miệng chồng mình. Lúc đó, tôi thấy thương, thấy xót xa cho phận mình, thấy như có ai bóp nghẹt trái tim. Sau một hồi lao vào cào cấu chồng cho thỏa thê, tôi đã quay lưng vào tường khóc dấm dứt. Đau đớn quá khiến tôi không để ý rằng chồng mình đang căng mắt dò xét nhìn mình và bặm chặt môi để không bật ra tiếng cười" - chị T.L kể.

Và điều chị không ngờ là cú sốc mà anh vừa tạo ra chỉ là màn kịch và đó là cái bẫy để chị "ăn Cá" vào ngày đầu tháng Tư. "Vì quá bất ngờ trước những điều anh ấy vừa nói, tôi chỉ còn biết khóc mà thôi... Tôi không hề biết rằng đó là trò đùa của anh ấy trong ngày Cá tháng Tư. Không tin nổi anh ấy có thể giăng bẫy tôi một cách... phũ phàng thế. Và có lẽ sau khi đã kiểm chứng được tôi tin hoàn toàn vào những điều mình nói thì anh ấy mới phá lên cười rồi dí sát vào mặt tôi tờ lịch to đùng không biết xé ra khỏi lốc tự bao giờ. Rồi anh ấy bảo kịch hết rồi giờ phải đảm nhiệm vai chính...", chị T.L tẽn tò thuật lại màn làm lành "không thể ngọt hơn" của chồng.

"Ăn" trọn cú lừa của chồng rồi không có cơ hội để hậm hực, trả đũa vì chồng đã khéo "chuộc lỗi", chị T.L cho hay mỗi năm mua lịch là chị phải lấy bút đỏ, khoanh đậm vào ngày đó để không bị lừa thêm lần nào nữa. Và chồng chị thì mỗi khi đến sát ngày Cá tháng Tư là lại nhấm nháy, cười hả hê trêu đùa vợ.

Thà bỏ vợ chứ không bỏ anh em

Năm nay tôi 43 tuổi, là con thứ 2 trong một gia đình làm công nhân. Gia đình tôi có 5 anh chị em. Năm 21 tuổi, qua mai mối, tôi quen anh, lúc đó anh 33 tuổi, làm công nhân ở một xí nghiệp gần nhà tôi.

Thà bỏ vợ chứ không bỏ anh em

Sau đám cưới, tôi theo anh về ở với gia đình anh. Gia đình anh cũng nghèo, anh là con trưởng trong một gia đình có 6 anh em. Khi con trai đầu lòng của chúng tôi được 1 năm tuổi, chồng tôi chuyển công tác, nên chúng tôi chuyển lên sống cùng với mẹ chồng.

Thời kỳ đó, Nhà nước chia lại đất đai, mẹ chồng tôi có hộ khẩu và được Nhà nước cấp cho một miếng đất, chúng tôi đã dựng một căn lều để ở tạm. Cuộc sống muôn vàn khó khăn. Một năm sau, chúng tôi mới dựng được một căn nhà gỗ. Vài năm sau đó, bố chồng tôi bán căn nhà cũ để chuyển lên ở cùng với vợ chồng tôi.

Số tiền bán căn nhà, ông cho em chồng tôi hết. Một thời gian sau, mẹ chồng tôi đồng ý giao cho chúng tôi toàn bộ quyền sử dụng đất đang ở để xây nhà. Nhờ chắt chiu, dành dụm và vay mượn thêm gia đình ngoại, chúng tôi cũng xây được một căn nhà khang trang.

Nghe câu chuyện ở đây

Nhưng cuộc sống không yên ả đối với tôi, tôi bị chứng đau đầu. Sau khi đi khám, bác sĩ chẩn đoán tôi bị một khối u lành tính trong não nhưng phải phẫu thuật. Gia đình bên nội không quan tâm và coi như không có chuyện gì xảy ra. Mẹ chồng tôi còn nói với tôi trước thời gian phẫu thuật rằng: "mày vay ở đâu thì vay chứ tao không cho mày bán nhà đâu".

Tình thế nguy cấp, nếu không phẫu thuật ngay thì khối u phát triển sẽ ảnh hưởng đến tính mạng. Gia đình nhà ngoại tôi lại góp tiền cho tôi về bệnh viện Việt Đức - Hà Nội để phẫu thuật, nhưng thật không may cho tôi, sau khi phẫu thuật, tôi bị liệt nửa người, ăn uống và đi lại hết sức khó khăn.

Thời gian trôi đi, con trai tôi đã lớn và đang học Đại học, con gái tôi thì đang học phổ thông, mảnh đất chúng tôi đang ở một nửa, còn một nửa làm dãy nhà cấp 4 cho thuê, kiếm thêm thu nhập. Nhưng vừa rồi, cô em gái út đã triệu tập cuộc họp gia đình và nói với vợ chồng tôi là "anh chị chỉ là người ở nhờ nhà này thôi".

Các cô chú muốn chia đôi phần đất chúng tôi đang ở thành hai phần, một phần cho chồng tôi, và nửa còn lại cho chú út đang là hiệu trưởng một trường cấp 3, có nhà cửa và rất khá giả. Trong khi đó, chồng tôi chỉ là một công nhân đã về hưu và phải nuôi hai đứa con chưa lớn, cùng vợ ốm và mẹ già.

Tôi hỏi chồng tôi, tại sao anh là anh cả không có ý kiến gì mà lại để cho cô út quyết định mọi việc như vậy. Chồng tôi bảo tôi, vợ con thì có thể bỏ chứ anh em thì không thể bỏ. Tôi rất buồn khi nghĩ đến tương lai của gia đình tôi, năm người trông chờ vào đông lương ít ỏi của chồng tôi. Nếu không có mảnh đất phía sau kinh doanh nhà cho thuê làm nguồn hỗ trợ chính của gia đình thì sẽ rất khó khăn.

Ngày giỗ bố chồng tôi, các cô chú tụ tập đông đủ cuộc họp bàn về việc chia chác đất đai, tôi tham gia cuộc họp và nêu ý kiến của mình. Nhưng em chồng tôi nói, chị ngồi yên, tôi không hỏi chị. Tôi bức xúc vô cùng, đứng lên và từ đó tôi không tham gia vào các cuộc họp gia đình nữa. Các cô chú lại gán cho tôi tội bất hiếu, không xứng là con dâu, và khuyên chồng tôi làm đơn ly hôn với tôi. Các cô chú còn nhắn tin trong điện thoại chửi rủa tôi là cái nợ của chồng. Tôi tự hỏi phải chăng là tôi đã sai? Tôi cảm thấy rất tuyệt vọng, không biết phải làm gì trong lúc này.

Viết cho ngày Cá tháng Tư: Lời nói dối ngọt ngào

Điều quý giá nhất trong cuộc sống là sự chân thật. Nhưng có nhiều lúc, lời nói dối lại trở nên đáng yêu khi mang đến sự ngọt ngào, động lực và niềm tin cho những người ta yêu thương.

Hằng ngày, trong cuộc sống đời thường, chúng ta thường nghe những lời nói dối chứa đựng bao tình yêu thương sâu sắc, khiến đối phương rung động, để rồi, nhờ thế mà mọi người cảm nhận được tình cảm dành cho nhau.

Đó là câu: "Mẹ no rồi" khi muốn nhường lại cho đứa con bé bỏng bữa ăn ít ỏi, là câu: "Mẹ vẫn khỏe", dù mệt mỏi, suy kiệt, cũng không muốn con mình lo lắng khi đang phải đối mặt với thử thách quan trọng của cuộc đời.

Người luôn bao dung, che giấu thiếu thốn, nỗi buồn trong cuộc sống, đau đớn bệnh tật của bản thân để tạo cho con cái cảm giác an lòng, không ưu phiền và sự no đủ, sung túc.

Là nụ cười và câu nói: "Món ăn ngon lắm" của người ấy khi "thưởng thức" bữa cơm ta nấu, mặc dù sản phẩm đã gần như cháy đen, mùi vị dở tệ, đến chính mình cũng thấy khó nuốt.

Viết cho ngày Cá tháng Tư: Lời nói dối ngọt ngào

Dẫu biết rằng chỉ là lời "nịnh", không phải thật nhưng lòng ta vẫn cảm thấy quá đỗi ngọt ngào. Bởi ta hiểu, lời nói dối ấy không chỉ là sự động viên, mà còn bao hàm cả tình yêu dịu dàng, sự trân trọng công sức ta đã gửi gắm vào từng món ăn dày công chăm chút.

Hay lời khen đẹp cho chiếc khăn len ta dành cho người ấy vào mùa đông, từng mũi đan còn chưa thuần thục, nhưng sự ấm áp thì không ngừng lan tỏa trong ánh mắt sáng ngời.

Đó là sự che giấu của bạn bè, khi kéo ta đến buổi lễ chúc mừng sinh nhật mà ngay bản thân cũng không ngờ tới. Ngay khoảnh khắc ấy, niềm vui vỡ òa cùng bao giọt nước mắt cảm động, chứa chan.

Đó còn là nét ngại ngùng toát lên từ hai má ửng hồng rạng rỡ của cô gái đang giận dỗi người yêu khi nghe được lời nói: "Em là người con gái xinh đẹp, hoàn hảo nhất đối với anh".

Mỗi câu từ như mang đến chút men say ngây ngất, xóa bỏ bao ghen tuông, hờn dỗi và thắp lên trong lòng người con gái hương vị ngọt ngào của tình yêu.

Sự chân thật ẩn trong những lời nói dối cố tình, là những rung động trong tận sâu tâm hồn mà chỉ những người thực sự yêu nhau mới có thể thấu hiểu.

Và không chỉ ngọt ngào, lời nói dối thiện ý còn giúp ta có thêm nghị lực để vượt qua khó khăn, trở ngại trong cuộc sống...

Là lời nói dịu dàng khi con thất bại, đang mất niềm tin vào bản thân mình: "Con của bố mẹ tài giỏi. Bố mẹ tin vào khả năng của con!", đã giúp cho ta có thêm động lực để cố gắng, nỗ lực hết mình và sống hoàn thiện hơn.

Nhận ra được nỗi buồn cất giấu trong đôi mắt trầm tư nhưng con cảm ơn vì trong lúc chới với, Người đã không thể hiện sự thất vọng khiến con mủi lòng.

Đó là khi ta phải che giấu bệnh tật nguy kịch cho người thân đang trong cơn tuyệt vọng, rằng: "Không có gì nghiêm trọng" để có động lực, niềm tin và sự lạc quan hơn vào sức khỏe, vào cuộc đời này.

Cuộc sống này, cần biết bao những lời nói dối xóa đi mặc cảm, làm vơi đi những lo lắng mà không gây hại cho người khác. Nói dối để động viên nhau vượt lên trong những giờ phút khó khăn, mang lại niềm vui, hạnh phúc, cất đi bao gánh nặng trong trái tim cho những người ta yêu quý, để làm cho cuộc sống trở nên muôn màu, muôn vẻ, đáng yêu hơn.

Không thể thiếu những lời nói dối chân thành, thiện ý đúng thời điểm, nhưng đừng lạm dụng, nếu không sẽ khiến cho lời nói không những giảm đi trọng lượng, mà còn làm mất đi niềm tin của đối phương.