Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Tôi trúng diễn viên ở... nhà nghỉ

Cả 4 đứa con gái chúng tôi vì mơ ước đổi đời khi được làm diễn viên mà sập bẫy những kẻ lừa đảo săn gái quê để bán trinh.

Tôi và anh Hai lớn lên giữa mùi thơm cây trái của miền sông nước Nam Bộ. Nhà chỉ có hai anh em, là gái lại xinh xắn, dễ thương và cách anh Hai tới 8 tuổi nên ba má và anh Hai cưng tôi như trứng mỏng. Nhà tôi có vựa trái cây to nhất nhì trong xã. 16 tuổi, tôi nhổ giò lớn phổng như thiếu nữ, đang học giở lớp 10, tôi nhất quyết nghỉ ngang đòi ra phụ buôn bán trái cây với anh Hai và má. Ba má la quá trời nhưng thấy tôi không chịu đến trường còn bỏ ăn bỏ uống mấy hôm nên đành chấp nhận.

Từ khi có tôi ra phụ, vựa trái cây nhà tôi bán chạy hơn nhiều. Thường ghe cặp vựa chất hàng xong, mấy anh tài công thấy tôi xinh xắn nên hay bẻ lái chạy lòng vòng chọc ghẹo tôi. Tôi không phiền mà thấy vui vui, ngồ ngộ khi có nhiều chàng trai để ý tới.

Rồi một sáng có nhiều ghe bự neo bến lên nhà tôi. Có 2 người đàn ông ăn mặc bảnh bao và 1 người đàn bà son phấn như trát, chiếc váy ren tua rua mỏng tang uốn lượn khi gặp gió như khiêu khích người nhìn.

Tưởng họ tới mua hàng, anh Hai biểu tôi ra tiếp. Khi tôi vừa đứng trước mặt họ, chưa kịp chào đã thấy người đàn bà nắm lấy tay tôi như thân quen, bà không giấu nổi niềm vui khi quay qua nói với 2 người đàn ông. " Coi nè, cô em đây mà đóng cái phim của hai anh sắp dựng thì ăn khách dữ lắm đó, người đâu ra mà đẹp quá trời vậy?".

Tôi trúng diễn viên ở... nhà nghỉ - 1

Vì mơ ước đổi đời mà tôi sập bẫy những kẻ lừa đảo săn gái quê để bán trinh (Ảnh minh họa)

Họ bảo tôi gọi người lớn ra cho họ nói chuyện. Ba má và anh Hai tiếp họ, nghe họ nói về tương lai rạng rỡ của tôi nếu theo họ đi tuyển làm diễn viên điện ảnh. Người đàn ông lớn tuổi còn nói chắc như bắp rằng: " Tuyển cho có lí hợp thức hóa lương lậu thôi, chứ đẹp như cô em đây, tụi tôi có vai dành cho rồi". Họ còn đưa cả giấy giới thiệu đóng mộc đỏ chót cho ba má và anh Hai xem để chứng minh rằng họ đàng hoàng. Họ còn cho biết đợt này còn có 3 cô gái trạc tuổi tôi ở xã bên cũng sẽ lên thành phố thi tuyển diễn viên. Ra về, người đàn bà ăn mặc diêm dúa còn nói gia đình tôi cứ suy nghĩ cho kỹ, một tuần nữa họ ghé, trả lời chưa muộn. Háo hức đợi chờ, một tuần sau khi ghe họ cập bến, tôi tạm biệt ba má, tạm biệt anh Hai cùng họ và 3 cô gái xã bên lên thành phố để mong đổi đời khi tôi vừa bước qua tuổi 19.

Tuần đầu, 4 chúng tôi ở chung một phòng trong căn nhà 4 tầng ở một ngõ khuất có người canh gác. Người đàn bà lúc trước dẫn chúng tôi đi sắm quần áo. Chẳng hiểu đóng vai gì mà mấy bộ đồ bà chọn khi mặc vào đứa nào cũng như gái nhảy, khêu gợi mời khách vậy.

Tuần thứ 2, họ tách chúng tôi mỗi đứa một phòng, nói là để thấy dễ kèm cặp bồi dưỡng kiến thức để thi tuyển diễn viên đóng phim. Ngay tối hôm tách phòng, đang sắp đồ vào tủ, nghe tiếng gõ cửa, vừa mở ra, một người đàn ông to như đô vật, bụng bự như bà bầu, sặc mùi rượu, vừa dùng chân đá cánh cửa sập lại ông vừa lao vào tôi như con thú đói mồi. Tôi gào khóc giãy dụa trong tuyệt vọng, ông ta đã cướp đi đời con gái của tôi và còn hành hạ, dày vò tôi cho đến sáng vì ông nói ông đã bỏ ra số tiền rất lớn để mua được tôi.

Cả 4 đứa con gái chúng tôi vì mơ đổi đời khi được làm diễn viên mà sập bẫy những kẻ lừa đảo săn gái quê để bán trinh cho bọn đàn ông đốn mạt thừa tiền. 

"Đừng để chồng chị tìm em nữa"

"Xin lỗi đã làm phiền nhưng chị đến đón anh ấy về nhé. Đừng để chồng chị đến tìm em nữa".

Cuộc điện thoại đó gọi đến vào lúc 3h chiều, khi mà tôi đang bộn bề với đống sổ sách cần phải giải quyết ngay trong chiều nay. Tôi bực dọc nhấc máy với một tâm trạng không mấy dễ chịu. Nhưng sau câu "Ai đấy?" gắt gỏng của tôi, đầu dây bên kia vẫn thật nhẹ nhàng:

Tôi khựng lại. Những mệt mỏi vì công việc bỗng tan biến mất thay vào đó là một cảm giác u mê và sợ hãi:

- "Chị là ai? Chị vừa nói gì vậy?"

- "Em muốn chị đến đón chồng chị về, đừng để anh ấy chạy theo em thêm nữa. Địa chỉ em sẽ nhắn cho chị. Đến hay không là tùy chị".

Đầu dây bên kia ngắt máy, để lại một tràng dài đáng ghét mà nghe những âm thanh đó tôi như muốn lồng lên. Ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Người đàn bà nào khi nghe những câu chuyện về nguy cơ chồng ngoại tình này đều sẽ nhảy dựng lên như con thú nhưng có lẽ với tôi thì điều đó càng khiến tôi không thể kiềm chế được. Vì tôi tin, mình là một người đàn bà đáng ngưỡng vọng và không có lí do gì để tôi bị chồng cắm sừng lên đầu mình một cách nhục nhã như thế.

Tôi gọi điện cho cô bạn thân, toan rủ nó đi xem "cháy nhà ra mặt chuột" thực hư thế nào. Nhưng nó từ chối. Tôi quên mất rằng, nó cũng là một người vợ bị chồng phản bội. Cuộc hôn nhân của nó cũng đã kết thúc sau một lần bắt gặp chồng ngoại tình giống y như tôi lúc này. Tôi thật quá vô tâm khi rủ nó đi vì điều đó chẳng khác nào cứa vào lòng nó một vết thương.

Tôi quyết định đi một mình nhưng tôi không đi xe máy. Tôi hiểu hơn ai hết giá trị của bản thân mình. Trong lúc nóng giận, nếu tôi đi xe máy biết đâu chừng tôi sẽ lại gặp nguy hiểm. Thế thì chỉ thiệt tôi, thiệt con tôi và những người thân của tôi. Tôi sẽ không bao giờ để những kẻ đớn hèn như thế làm hại đến mình. Tôi gọi một chiếc taxi, cung cấp địa chỉ và bước lên xe đàng hoàng, đĩnh đạc như một quý bà chứ không giống một kẻ lồng lộn đi đánh ghen.

Đừng để chồng chị tìm em nữa

Tôi - một người đàn bà đáng ngưỡng mộ lại bị chồng mình phản bội một cách đớn đau (Ảnh minh họa)

Vừa bước lên xe, tôi nhận được tin nhắn tiếp theo của cô ta: "Nếu chị không muốn chị và chồng chị bị bẽ mặt vì cuộc tình mèo mả gà đồng này, phiền chị khi đến hãy thật từ tốn và gõ cửa. Mọi chuyện dù sao cũng xảy ra rồi, chị có làm ầm lên cũng chẳng được gì". Toàn thân tôi nóng bừng lên, cả người tôi như bốc hỏa. Cô ta quá táo bạo, trơ trẽn hay cô ta là một kẻ không biết sợ? Có ai đời một kẻ đi cướp chồng người lại có thể ngang nhiên điều khiển vợ của người đàn ông cô ta cặp bồ như thế hay không? Lúc này, trong đầu tôi không còn cái nỗi nhục của việc bị cắm sừng mà tôi chỉ muốn biết mặt ngang mũi dọc ả cướp chồng mình ra sao. Tôi muốn xem cô ta tài đảm đến mức nào để có được sự trơ lì đáng ngưỡng mộ như vậy.

Tôi sẽ không đánh ghen như những người phụ nữ khác vẫn làm. Ngày hôm nay, có vẻ như tôi đang phải đối diện với một người đàn bà ghê gớm lăm le cướp chồng mình. Nếu tôi chỉ nhảy bổ vào tát cho chị ta vài cái, cùng lắm là xé cả áo quần như bao người phụ nữ khác vẫn làm thì chị ta đau đấy nhưng rồi sẽ cười vào mặt tôi vì dù sao tôi vẫn là kẻ đáng thương. Vì làm thế có nghĩa tôi đang chứng tỏ mình đau đớn nhiều lắm khi bị chồng phản bội. Tôi sẽ không làm thế. Tôi sẽ khiến cô ta cảm thấy nhục nhã, khiến cho chồng mình hiểu rằng anh ta sẽ không là gì cả, không thể làm tôi phải động chân, động tay. Tôi sẽ giữ bình tĩnh đủ để cho những kẻ phản bội kia cảm nhận được thế nào là sự khinh bỉ đến cùng cực.

Tôi vốn là người phụ nữ bao kẻ thầm ao ước. Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo. Tôi lớn lên trong sự giáo dục đầy đủ. Tôi đẹp, làm ra nhiều tiền và sống chỉn chu. Tôi không vỗ ngực khen mình nhưng tôi tự hào và tự tin thừa nhận rằng tôi đáng để người ta khâm phục. Nếu ngày hôm nay, tôi hành xử như biết bao người đàn bà khác có nghĩa là tôi đã tự hạ thấp đi giá trị của mình rồi. Nhưng quả thực, nỗi nhục khi bị chồng phản bội đối với riêng tôi là quá lớn.

Tôi và chồng đã có tới 4 năm yêu nhau rồi mới cưới. Cuộc sống gia đình hiện giờ được nhiều người gọi là lí tưởng. Tất nhiên, ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng đó vẫn có những phút giây vợ chồng hờn giận. Nhưng bát đĩa còn có lúc xô huống hồ là tình cảm con người. Tôi không nghĩ đó là vấn đề khiến chồng tôi ngoại tình? Vậy thì vì lí do gì anh ta lại đang tâm phản bội tôi. Cái hạnh phúc mà anh ta đang nắm giữ trong tay chẳng phải là quá đỗi lớn lao hay sao?

Đừng để chồng chị tìm em nữa

Thật không thể tin nổi, có ngày tôi lại phải đi bắt quả tang chồng mình ngoại tình với ả đàn bà khác (Ảnh minh họa)

Một chặng đường không quá dài để tới cái địa chỉ mà cô ta cung cấp nhưng sao tôi thấy nó như dài ra bất tận. Tôi nóng lòng muốn tận tay bắt gặp kẻ gian phu dâm phụ đó, để xem họ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt như thế nào. Nhưng rồi trong thoáng chốc, tôi nghĩ mình cần phải giữ thể diện cho chính mình ngay cả khi rơi vào hoàn cảnh tồi tệ như thế này. Tôi sẽ không để mình giống như một kẻ thất bại đang nổi khùng để giành lấy cái mà người khác có thể sẽ cướp đi.

Tôi mở chiếc ví nhỏ, tìm thỏi son tô cho màu môi thêm hồng. Tôi muốn mình xuất hiện trước ả nhân tình của chồng tôi trong trạng thái xinh đẹp nhất có thể để cô ta nhìn vào mà tự thấy xấu hổ. Chắc chắn, chồng tôi lại vẽ ra viễn cảnh: "Vợ anh già, xấu, vô duyên, không biết quan tâm đến chồng con. Chỉ khi gặp em anh mới biết thế nào là tình yêu". Chẳng phải đó là những chiêu bài của tất cả những kẻ bỏ vợ đi với gái hay sao? Vì thế tôi muốn chứng minh cho cô ta thấy, cô ta đã ảo tưởng như thế nào khi tin rằng có thể vượt qua được tôi.

Bước xuống khỏi xe taxi, ngước nhìn lên cái khách sạn sang trọng - điểm hẹn hò của chồng tôi và người tình, toàn thân tôi run lên giận dữ. Nhưng bên ngoài, tôi vẫn giữ nét mặt bình thản, nhanh nhẹn trả tiền cho người lái taxi rồi bước vào trong. Tôi tin chắc rằng, người lái xe và cả nhân viên khách sạn đều không hề nghĩ rằng tôi đặt chân đến đây, để chút nữa thôi vào bắt quả tang chồng mình đang ngủ với gái. Nhục nhã thay nhưng đó lại là sự thật. Cô ta nói đúng, chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi. Nếu tôi làm ầm lên, chỉ có tôi và chồng tôi là tổn thất. Còn kẻ đã cướp chồng, ngang nhiên thông báo cho vợ của người tình như cô ta chắc hẳn sẽ hả hê lắm vì làm nhục được tôi. Vì thế, tôi vẫn bình tĩnh bước vào trong, nghe chỉ dẫn phòng và bước lên căn phòng nơi mà tôi đoán chồng tôi đang gục đầu vào ngực của ả nhân tình vô liêm sỉ đó.

Lấy hết can đảm, tôi bình tĩnh bấm chuông cửa. Phải mất tới 10 phút mới có tiếng lịch kịch mở cửa. Tôi hình dung được, có lẽ chồng tôi và cô ta đang quáng quàng mặc vội lên người bộ đồ để che đậy đi hành động hèn hạ mà hai người họ đã làm. Tôi vẫn kiên nhẫn đứng chờ ngoài cửa. Tôi đoán rằng chồng tôi đang lo sợ vô cùng khi có tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên như thế. Trốn vợ đi ngủ với gái, giờ đây lại có một cuộc viếng thăm không hẹn trước thế này, chồng tôi chắc đang run lắm.

Cánh cửa được mở ra, chồng tôi vẫn còn ngái ngủ. Trên người anh ta mặc bộ đồ ngủ của khách sạn, đôi mắt còn bên nhắm, bên mở. Nhưng rồi anh ta giụi giụi đôi mắt để nhìn thẳng vào tôi - người mà anh ta gọi bằng vợ. Có lẽ sự xuất hiện của tôi ở đây đã đủ để khiến chồng tôi hiểu điều gì đã xảy ra.

- "Tôi đến không đúng lúc à? Chắc làm anh mất hứng lắm nhỉ".

Tôi tự đẩy cánh cửa mở toang ra để bước vào phòng. Gã chồng khốn nạn ấy tôi có thể xử sao, cái tôi cần bây giờ là tìm cho ra ả ta. Tôi bỏ mặc chồng đứng lắp bắp phía sau, xông vào phòng, tôi đảo mắt khắp nơi tìm cô ta nhưng không thấy. Dưới đất, tôi thoáng thấy ngổn ngang thứ đồ ghê tởm mà những kẻ vụng trộm thường dùng. Tôi buồn nôn khi nhìn thấy cảnh đó. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng. Không thấy cô ta, dường như không chỉ có tôi ngạc nhiên mà chồng tôi cũng rất hoảng hốt. Có lẽ cô ta sợ quá mà trốn tiệt rồi. Tôi hét vào mặt chồng:

- "Cô ta đâu? Kẻ khốn đó đâu?".

Chồng tôi cúi gằm mặt không dám nhìn vào mắt tôi. Miệng anh ta lí nhí: "Anh xin lỗi em. Anh có tội..."

Tôi cóc quan tâm anh ta nói những gì, cô ta giờ ở đâu mới là điều quan trọng. Nếu không tìm được cô ta tôi sẽ không thể nào ăn ngủ được. Đúng vào cái lúc tôi tưởng chừng như muốn phát điên, muốn phá tung cái khách sạn đó lên để tìm cô ta thì có điện thoại. Tôi mở máy ra... là cô ta - kẻ cướp chồng tôi đang gọi đến... 

Ước mơ thành đạt để không phải lấy chồng

Vừa nói chuyện, Hoa vừa cười "Em tự hào mình là les. Em sẽ thành công để không phải lấy chồng".

Mặc dù bị bố ép lấy chồng nhưng Hoa vẫn cố gắng tìm mọi cách thoái thác. Cô kể " em đang làm tất cả để thành công trong sự nghiệp, không phải lấy chồng. Em sợ cảnh lấy chồng, sợ mang bất hạnh lại cho những người khác".

Vì là les nên thích nghề trang điểm

Vũ Thanh Hoa sinh ra ở Thái Nguyên. Đến năm 13 tuổi, bố mẹ Hoa chuyển cả gia đình lên Hà Nội. Bố mẹ đều là cán bộ nhà nước. Hoa kể " từ khi còn nhỏ em đã ước mơ mình được là con trai. Thấy bố mẹ cư xử với các anh khác với mình, em thầm ước giá như mình được là con trai. Trong khi bố mẹ cưng nựng, coi em như là một công chúa thì em chỉ mong họ để em thoải mái với đời sống của mình".

Càng lớn, Hoa càng ý thức về giới tính của mình. Cô khát khao được là con trai. Ở lớp, cô như chàng hoàng tử của các bạn nữ vì thường bảo vệ các bạn khác. Học hết lớp 9 Hoa đem lòng yêu một người bạn gái thân. Hoa làm tất cả mọi việc cho bạn ấy. Cô kể " ở nhà em làm công chúa nhưng khi ở bên cạnh bạn ấy em như nô tì".

Bạn ấy thích ăn gì dù là đêm khuya em cũng cố đi tìm mua cho bạn rồi mang đến nhà bạn ấy. Chỉ cần thấy bạn ấy ăn ngon đồ mình mua là em muốn tan chảy. Người bạn gái đó không ý thức được việc Hoa thích cô ấy nên coi Hoa như bạn thân. Hoa bất lực vì tình cảm đơn phương không thể nói ra. Cả gia đình bạn chuyển đi nơi khác ở. Hoa coi cô bạn thân là mối tình đầu.

Cả thời gian học phổ thông trung học, Hoa cố giấu mình là một thằng đàn ông. Cô sợ bố mẹ mắng nên về đến nhà, cô ra dáng một công chúa nhưng ra ngoài cô thèm được là nam, được phá cách. Học hết lớp 12, bố mẹ muốn Hoa học lên đại học thì cô tìm mọi cách không phải đi học. Hoa chọn đi học nghề trang điểm. Cô nói "em thích làm trang điểm để có thể thỏa thích ngắm mặt những bạn gái khác. Được tạo hình, trang điểm trên những khuôn mặt người khác theo ý của mình". Nhờ đó, Hoa nhanh chóng thành công trong công việc trang điểm.

Ước mơ thành đạt để không phải lấy chồng - 1

Trước sức ép lấy chồng của bố mẹ, Hoa tìm mọi cách thoái thác (Ảnh minh họa)

"Tôi tự hào vì mình là Les"

20 tuổi, Hoa xin bố mẹ cho cô mở một ảnh viện áo cưới. Bố mẹ Hoa thấy con đam mê nghề nghiệp nên họ cũng đầu tư cho cô. Nhiều cô dâu đến ảnh viện của Hoa không phải vì giá rẻ mà họ thích phong cách trang điểm của cô. Hoa còn trang điểm dạ hội và dự tiệc. Cô kể " mỗi lần nhìn vào mặt người con gái khác, em thích lắm. Em thích vì được thoải mái vuốt ve vào làn da của họ, vào nét mày của từng người, được vuốt tóc. Đôi lúc em tự nghĩ phải chăng mình biến thái nhưng đến giờ em thoải mái vì điều đó lắm".

Hai năm trước, có một cô gái đến chỗ Hoa trang điểm. Hoa thấy cô ấy luôn nhìn trộm mình. Ở thế giới của Les, họ chỉ cần nhìn vào mắt nhau là đủ hiểu tình cảm dành cho nhau. Hoa nhận thấy đây phải chăng là mối tình của mình, là người bạn đời của mình.

Hoa và bạn gái đó quấn lấy nhau như chưa bao giờ được yêu. Họ chăm sóc nhau về tinh thần và cả thế xác. Chưa khi nào, Hoa thấy cuộc sống tuyệt vời như thế. Đúng lúc tình yêu ngọt ngào nhất thì bố mẹ Hoa bắt cô lấy chồng. Bố mẹ Hoa không muốn con gái sống cách nhà vài km mà ở riêng. Họ cũng sợ một ngày nào đó, Hoa lạc vào thế giới của người đồng giới.

Trước sức ép lấy chồng của bố mẹ, Hoa tìm mọi cách thoái thác. " Em xin bố mẹ cho em 5 năm nữa để phát triển sự nghiệp. Khi nào thành công trong sự nghiệp em sẽ đủ tự tin nói với bố mẹ rằng em là les. Dù bố mẹ có sốc nhưng cũng không buồn khi em công bố mình là les quá sớm khi chưa thành công, em có thế gặp thất bại lớn".

Vừa nói chuyện, Hoa vừa cười " Em tự hào mình là les. Les không có gì là xấu nhưng lại bị kỳ thị, nếu thành công người đời sẽ ngưỡng mộ mình chứ không phải dè bửu vì mình đồng tính. Em sẽ thành công để không phải lấy chồng".

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu

Khi yêu, được cha mẹ 2 bên ủng hộ để đi đến đích là một điều quá tốt đẹp và thuận buồm xuôi gió. Nhưng nếu gặp phải sự phản đối của gia đình người ấy, bạn trai cũng thiếu quyết tâm trước thử thách, những phụ nữ sẽ ứng xử thế nào?

"Bố mẹ bạn trai phản đối quyết liệt vì không hợp tuổi"

Có một mối tình đẹp với bạn trai cùng tuổi, nhưng cô sinh viên 22 tuổi tên Hiền (Mỹ Đức, Hà Nội) bị bố mẹ bạn trai ngăn cản tình yêu của hai người. Lý do chỉ vì tuổi của Hiền và bạn trai không hợp nhau.

Hiền chia sẻ: "Theo lý luận của bố mẹ anh ấy nếu chúng tôi đến với nhau thì sau này, tôi là con gái sẽ chóng già hơn con trai. Mặt khác, tuổi của chúng tôi không hợp nhau sẽ không thuận lợi cho công việc của anh ấy. Vì thế, bố mẹ luôn khuyên anh ấy yêu người con gái khác".

Đứng trước sự phản đối quyết liệt của bố mẹ bạn trai Hiền cũng không có nhiều hành động bảo vệ người yêu: "Bạn trai tôi cũng hay dao động, do dự, không đủ can đảm để bảo vệ tình yêu của anh trước thử thách này. Bản thân tôi không sợ khổ, chỉ cần anh ở bên cho tôi sức mạnh để cố gắng thì tôi vẫn có thể tự tin đối mặt với những khó khăn trước gia đình anh ấy. Tôi có thể đặt mọi niềm tin vào anh. Nhưng cái tôi nhận được chỉ là anh đã không ở bên bảo vệ tôi".

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu 1

Hiền, 22 tuổi

Chính vì điều này, yêu nhau hơn 2 năm nhưng Hiền cảm thấy vô cùng hụt hẫng: "Tôi đã yêu anh quá nhiều nhưng nếu tình yêu mãi mãi chỉ nằm trong bế tắc như thế này thì chẳng thà chia tay để cả hai bớt đau khổ. Nhiều lúc tôi cũng nghĩ thà chia tay để mỗi người đi tìm hạnh phúc khác chứ níu kéo hay gò bó, ép buộc nhau chỉ thêm mệt mỏi. Tôi nghĩ, tình yêu chỉ có thể tồn tại khi cả hai cùng chung tay, chung sức và quan trọng hơn là phải quyết tâm cùng nhau bảo vệ tình yêu đó".

Đến thời điểm này, sau hơn 2 năm đối mặt với sự ngăn cấm của gia đình bạn trai: "Thật sự đến giờ tôi đã quá mệt mỏi. Lẽ ra người phải chủ động tìm cách giải quyết là anh ấy. Ít nhất anh ấy phải có những lời động viên, có những giải pháp để dần dần giúp tôi và gia đình anh gần nhau. Và điều cần thiết nhất là anh ấy phải thắp lên, duy trì được ngọn lửa niềm tin cho tình yêu chúng tôi. Đằng này anh lại tỏ ra quá thờ ơ dập tắt tình yêu trong tôi. Tôi đang muốn buông tay mối tình này".

"Bố mẹ bạn trai chê tôi thấp bé và tướng giống đàn ông"

Hoàn cảnh của cô điều dưỡng Trương Linh, 25 tuổi (Nông Cống, Thanh Hóa) lại khác. Yêu người đàn ông ấy được 3 năm nhưng Linh cũng vấp phải sự phản đối từ gia đình người ấy.

Linh kể: "Khi quen nhau được gần một năm, đúng vào dịp Tết, tôi lên nhà anh ấy chơi và anh cũng đã giới thiệu với gia đình. Lúc ấy cả gia đình anh không nói gì. Sau đó một thời gian dài tôi không đến nhà anh nữa với lý do gia đình anh phản đối tôi. Gia đình anh chê tôi thấp bé, nhỏ con và tướng nhìn giống con trai. So với anh ấy, tôi không xứng đôi. Cũng phải thừa nhận anh ấy là người đẹp trai phong độ".

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu 2

Trương Linh, 25 tuổi

Khi biết gia đình người yêu phản đối, Linh cũng muốn chia tay: "Sau khi biết gia đình anh phản đối, vì cũng có lòng tự trọng của mình nên tôi cũng muốn chia tay. Nhưng anh luôn níu kéo tình yêu này. Anh không đồng ý, anh nói thương tôi lắm, để từ từ anh tính, đừng tạo áp lực cho anh.

Tuy nhiên vì anh là con trai độc nhất. 3 chị gái và bố mẹ anh đều phản đối tình yêu của chúng tôi. Đứng trước sự phản đối gay gắt của gia đình, tinh thần của anh đã bị lung lay. Đã hơn 3 năm yêu, tình cảm gắn bó với nhau nhưng anh có vẻ như muốn buông xuôi và không có ý định bảo vệ tình yêu của mình".

Đối mặt với sự phản đối dai dẳng của gia đình bạn trai, lại thêm bạn trai không có ý định bảo vệ tình yêu nên Linh cũng quyết định chia tay: "Sau 3 năm yêu, cuối cùng chúng tôi quyết định chia tay nhau. Mới đầu tôi cũng buồn nhưng sau đó tôi nghĩ anh không xứng đáng với tình yêu tôi dành cho nên cũng nhẹ lòng hơn".

"Gia đình người ấy cấm cản vì hơn tuổi"

Trong tình yêu, Thùy Linh, 23 tuổi sinh viên (Mỹ Đức, Hà Nội) may mắn được bố mẹ 2 bên hết lòng ủng hộ. Tuy mới yêu nhau hơn 1 năm nhưng cả hai đã về ra mắt gia đình và đều nhận được sự ủng hộ từ người thân.

Song Linh cũng kể về trường hợp của cô bạn thân nhất của mình đã bị gia đình phản đối kịch liệt chuyện tình cảm chỉ vì cô bạn của Linh hơn bạn trai 1 tuổi.

Bị gia đình bạn trai cấm cản khi yêu 3

Thùy Linh, 23 tuổi

"Cách đây 6 tháng, cô bạn thân của mình chia tay người yêu nên rất đau khổ. Cô ấy và bạn trai cũng yêu nhau được 2 năm, tình yêu mỗi lúc một đong đầy và ngày càng ăn sâu vào trái tim cô ấy. Thế nhưng khi bố mẹ người yêu cô ấy phát hiện, họ kiên quyết phản đối tình yêu này. Lí do chỉ vì cô ấy hơn bạn trai 1 tuổi.

Trước sự cấm cản của bố mẹ, bạn trai cô ấy cũng không có động thái gì. Anh ấy đã chọn cách im lặng, như một lời chia tay ngầm. Không thể chịu đựng nổi sự hờ hững của người yêu, dù đau khổ, cô bạn mình cũng đành chấp nhận rời xa trong nước mắt" - Linh kể.

Tôi căm hận con dâu vô cùng

Ả nạ dòng đó chẳng những đã cướp con trai tôi, mà còn cướp cả cơ hội có cháu đích tôn của tôi.

Con dâu tôi thực sự là đứa không biết điều. Nó là gái nạ dòng, đã may mắn vớ được trai tân mà còn không biết thân biết phận, vẫn ra vẻ ta đây cao giá.

Tôi trước giờ vẫn ăn ở phúc đức nhưng không ngờ lại chẳng gặp lành. Đứa con trai duy nhất mà tôi tự hào mãi 34 tuổi mới chịu lấy vợ, nhưng không ngờ bao nhiêu gái "ngon" chẳng lấy", lại lấy ngay một ả nạ dòng tuổi đã 32, có một con trai.

Can ngăn con trai không được, tôi đành thực hiện hạ sách, tìm đến cô gái đó yêu cầu buông tha con tôi. Con bé rất láo, nghe tôi sỉ nhục mấy câu mặt đã lạnh băng, bảo tôi không phải lo, tuy nó yêu con tôi thật nhưng không cần bán danh dự để lấy chồng, rằng nó sẽ chia tay ngay.

Chia tay được 5 tháng thì thằng con tôi tôi dắt con bé về nhà, tuyên bố chúng đã đăng ký kết hôn, nếu bố mẹ cho tổ chức cưới thì cưới, không thì cứ thế chung sống thôi. Có mỗi đứa con trai, làm sao tôi để nó lấy vợ sinh con mà không làm đám cưới, nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Chấp nhận cho chúng nó lấy nhau là tôi đã độ lượng bao dung lắm rồi. Không ngờ con dâu tôi đã chẳng biết ơn, lại còn được đằng chân lân đằng đầu, cư xử cực kỳ quá đáng.

Tôi nói với hai đứa, rằng vì yêu con trai, tôi đành chấp nhận con dâu từng một lần đò, nhưng không chấp nhận đứa trẻ khác dòng máu trong gia đình, vì vậy nó phải gửi đứa bé đó đi. Con dâu tôi nói, con biết bố mẹ không thoải mái khi nhìn thấy con trai con, vì vậy sau khi cưới chúng con sẽ ở riêng. Tôi lên cơn huyết áp, suýt chút nữa đứt mạch máu não.

Tôi căm hận con dâu vô cùng - 1

Có cách nào giúp thằng con tôi bớt mù quáng, để khỏi bị ả nạ dòng kia hủy hoại cả tương lai hay không? (Ảnh minh họa)

Tôi chỉ có một đứa con trai, làm sao để nó ở riêng được. Hoặc ở chung và gửi con cho người khác nuôi, hoặc không cưới xin gì hết, tôi ra tối hậu thư. Không ngờ chính con trai tôi đáp rằng, không cưới cũng được, đằng nào chúng nó cũng là vợ chồng rồi, chúng nó thuê nhà ở ngoài, rằng nó không thể ích kỷ tàn nhẫn chia rẽ tình mẹ con của vợ nó.

Vậy là vì ả nạ dòng ấy mà tình mẹ con của tôi bị chia cắt. Cuối tuần chúng nó mới dắt nhau về thăm bố mẹ. Con dâu tôi tuy cũng cố gắng lễ phép, chăm sóc, lấy lòng tôi, nhưng tôi vẫn không chịu được bởi nó không hề biết thân biết phận. Nhà khác nếu con dâu mất trinh trước khi về nhà chồng thì đã nhẫn nhục cúi đầu, cố gắng hầu hạ, nhún nhường với mọi người trong nhà để bù lại tội lỗi. Đằng này con dâu tôi vẫn cứ như gái trinh xuất giá, vẫn tự tin kiêu hãnh như thường, điên nhất là thằng con ngu xuẩn của tôi còn tự cho là tốt số nên mới cưới được con bé.

Lấy nhau hơn năm, con dâu tôi sinh con gái, hai đứa tuyên bố không đẻ thêm, lấy cớ con gì cũng là con, đẻ hai đứa không đủ điều kiện nuôi dạy tốt. Nói thật, tôi căm hận con dâu vô cùng. Ả nạ dòng đó chẳng những đã cướp con trai tôi, mà còn cướp cả cơ hội có cháu đích tôn của tôi, làm cho gia đình tôi tuyệt tự.

Nhưng tôi có mắng chửi thế nào, hai đứa vẫn không chịu thay đổi quyết định. Có người còn mách với tôi rằng, con bé ấy nói, nó không phải máy đẻ, nó sinh con nếu vợ chồng nó muốn, chứ không có nghĩa vụ sinh con cho dòng họ nào hết. Mọi người đã bao giờ nghe thấy đứa con dâu nào phát biểu mất dạy, vô trách nhiệm và tàn ác thế chưa?

Nó đã không chịu làm máy đẻ tôi cũng không cần. Tôi bảo con trai rằng không bỏ vợ cũng được, không bắt vợ đẻ thêm cũng được, thế thì phải kiếm đứa con gái khác nó chịu đẻ hộ, miễn sao có được đứa nối dõi cho tôi. Ấy thế mà thằng con trời đánh lại sầm mặt lại mắng tôi, bảo tôi ác. Tôi giận quá đến mức phát ốm phải nằm viện, chúng nó vào thăm nom chăm sóc nhưng dứt khoát không chịu xin lỗi.

Mọi người có cách nào giúp tôi làm cho thằng con tôi bớt mù quáng, để khỏi bị ả nạ dòng kia hủy hoại cả tương lai hay không? Có cách nào để đứa con dâu ấy biết điều hơn không? 

Bộ Y tế còn chờ... số đẹp?

7000 ca mắc bệnh, hơn 100 trẻ tử vong do mắc bệnh sởi, không phải là dịch thì là cái gì?
  
"Sự bất quá tam" là thành ngữ chỉ việc gì đã làm lại đến ba lần mà không xong thì nên thôi. Hoặc đã làm một lần mà chưa được thì nên thử lại hai, ba lần. Lời khuyên trên dựa vào tích chuyện trong "Tam Quốc diễn nghĩa" nói chuyện Lưu Bị ba lần đến lều cỏ cầu Khổng Minh giúp việc cho mình.

Chẳng phải nói tích cũ để mua vui mà tôi muốn nói đến bà Bộ trưởng Bộ Y đã ba lần "thất sủng" trước niềm tin của dân chúng.

Lần thứ nhất, bà đã bỏ qua không đến bệnh viện Hướng Hóa cách chỗ bà đứng làm lễ động thổ một công trình nhỏ vài chục cây số để chia sẻ nỗi đau với ba bà mẹ mới mất con do tiêm phòng, đồng thời khẩn trương tìm hiểu nguyên nhân của nó mà xử lý tình huống. Vì rằng, việc tiêm phòng đang diễn ra với hàng triệu đứa trẻ khắp cả nước.

Bộ Y tế còn chờ... số đẹp? - 1

Dịch sởi đang tràn lan cả nước (ảnh internet)

Lần thức hai, khi vụ chết người ở thẩm mĩ viện Cát Tường xảy ra, dân chúng phẫn nộ vì y đức xuống đáy nên đã "ầm ầm đòi bà từ chức". Mặc dù "nước mắt ngắn dài" trước mặt báo giới với những lời hoa mỹ về y đức, về tinh thần trách nhiệm, v.v... Nhưng cũng phải đến hơn chục ngày sau, bà mới "vi hành" đến nhà nạn nhân Lê Thị Thanh Huyền để động viên, chia sẻ, mà xem ra chuyến đi cũng chỉ để đối phó với "búa rìu" dư luận mà thôi.

Và lần này - lần thứ ba, dịch sởi hoành hành, đã có hơn một trăm trẻ tử vong, trong đó ngót một nửa là chết ngay một bệnh viện trung tâm - cách nơi bà làm việc chỉ trên dưới 2km: Bệnh viện Nhi Trung ương. Người ta càng thất vọng hơn nữa khi mà trong lúc Bộ Y tế nói chỉ mới hơn "hai mươi trẻ em tử vong" thì thực tế đã có tới 108 đứa trẻ xấu số qua đời và hàng ngàn đứa khác mắc bệnh! Trong khi đó, bà Bộ trưởng Y tế vẫn ung dung chỉ đạo dập dịch từ... phòng lạnh. Mãi đến khi Phó thủ tướng thị sát vùng tâm dịch sởi, phát hiện ra tình hình tồi tệ khiến hàng triệu người lặng đi thì một ngày sau bà Tiến mới tới nơi. Tôi cũng không thể tự giải thích được vì sao người ta lại giấu cả sự thật về số lượng trẻ chết.

Còn nhớ, chỉ cách đây không đầy một tuần, bà Bộ trưởng Y tế vừa còn hùng hồn hứa trước Quốc hội rằng sẽ nỗ lực giảm thiểu trì trệ, tiêu cực ngành y, rằng từng bước hạn chế tiêu cực, rằng Bộ sẽ chỉ đạo sát sao hơn nữa,... thì hôm nay lại đang chứng minh rằng, dường như chính cái ghế của bà mới là vị trí cần "cải tổ trì trệ" trước tiên. Thực tế thì cả một lực lượng y tế hùng hậu giúp việc cho lãnh đạo Bộ Y tế dường như đã "thua trắng" trước vài dòng chữ trên mạng xã hội Facebook của một bác sĩ mà Phó Thủ tướng đọc được.

Bộ Y tế còn chờ... số đẹp? - 2

ư luận đang băn khoăn tự hỏi lý do gì mà Bộ Y tế còn chưa công bố dịch sởi trên toàn quốc? Phải chăng con số hàng trăm trẻ tử vong và mắc bệnh kia còn quá ít và chưa phải là "số đẹp"?

(ảnh minh họa)

Dưới góc độ y đức, chắc không mấy ai nghi ngờ mong muốn cứu người của bà Bộ trưởng. Nhưng dưới góc độ quản lý nhà nước, người ta có quyền nghi ngờ năng lực điều hành, sự quyết liệt, quyết đoán nhanh trước những tình huống đặc biệt của một "tư lệnh ngành". Điều đáng lo ngại là, ở cương vị tư lệnh ngành trị bệnh cứu người, sự thiếu quyết đoán, quyết liệt sẽ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc về sinh mạng con người.

Còn nhớ, khi virus H5N1 mới xuất hiện ở Mỹ rồi Trung Quốc, chỉ vài ca tử vong mà khiến cả thế giới vào cuộc khẩn trương, quyết liệt. Còn bây giờ, trước dịch bệnh sởi bùng phát, ngay cả vị Trưởng đại diện Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tại Việt Nam Takeshi Kasai đã có lời nhắc: "Theo tôi, điều quan trọng tôi muốn nhấn mạnh ở đây là Bộ Y tế nên đặt tình trạng sởi hiện nay vào tình huống khẩn cấp và nghiêm trọng và họ cần phải nỗ lực hết sức để kiểm soát được tình trạng này." Ông còn cho biết: "Theo Tổ chức Y tế Thế giới chỉ cần 3 ca bệnh thôi là chúng tôi đã có thể công bố được thành dịch". Nhưng hệ thống y tế Việt Nam vẫn "bình chân như vại", coi như "chưa khẩn cấp", chưa cần công bố dịch.

Dư luận đang băn khoăn tự hỏi lý do gì mà Bộ Y tế còn chưa công bố dịch sởi trên toàn quốc? Phải chăng con số hàng trăm trẻ tử vong và mắc bệnh kia còn quá ít và chưa phải là "số đẹp"?

Cuối cùng, người dân hoàn toàn có quyền đặt câu hỏi rằng, có nên 'ký gửi' sinh mạng của mình cho một vị "tư lệnh" ngành Y như vậy không? 

Thuyền trưởng Hàn Quốc đã sớm rời bỏ phà

Theo một số nhân chứng, thuyền trưởng Lee Joon-Seok của chiếc phà Sewol là một trong số những người đầu tiên đã thoát ra trước khi phà chìm. Nguyên nhân vụ chìm phà vẫn chưa thể xác định dù ông Lee khẳng định phà không đâm phải đá ngầm.

Theo ông Bae Min-Hoon, người đứng đầu Hiệp hội an toàn hàng hải Hàn Quốc, có vẻ như công tác sơ tán trên tàu đã được thực hiện không tốt.

Thuyền trưởng tàu Sewol Lee Joon-Seok

Thuyền trưởng tàu Sewol Lee Joon-Seok

"Có vẻ như giai đoạn 1 giờ quý giá đầu tiên, hoặc tương tự vậy, đã bị lãng phí với chỉ dẫn hành khách phải ngồi lại trong khoang của họ", Bae nói.

Con tàu đã chìm sau khoảng 2 tiếng và hầu hết những người sống sót là những hành khách kịp lên tới boong trên để chờ được giải cứu, hoặc nhảy xuống biển để được tàu cứu hộ đón.

Một người phụ nữ 61 tuổi đã thoát được ra ngoài sau khi phớt lờ lời khuyên ngồi lại trong cabin. Bà cho biết ngay cả khi tàu đã ngập nước, chỉ dẫn này vẫn được phát đi.

"Tôi đã bơi một đoạn và sau đó thì bò lên được khoang phía trên và sau đó là tới một cửa sổ, nơi những người khác đang bấu víu", bà cho biết.

Một sỹ quan của lực lượng tuần tra bờ biển cho biết thuyền trưởng có khả năng phải đối mặt với tội danh lơ là trách nhiệm gây tử vong, và vi phạm một điều luật về ứng xử của thành viên thủy thủ đoàn.

Theo thông tin từ công ty Chonghaejin quản lý chiếc tàu, ông Lee lẽ ra không điều khiển con tàu trên nếu một đồng nghiệp không xin nghỉ phép. Dù vậy ông cũng đã có 40 năm kinh nghiệm đi biển và từng điều khiển tàu trên hành trình tới đảo Jeju.

Những người sống sót cho biết ông Lee, 69 tuổi, chính là một trong những người đầu tiên được giải cứu mặc dù không ai thực sự nhìn thấy ông rời con tàu. Khoảng một nửa trong số 30 thành viên thủy thủ đoàn gồm 30 người cũng đã được cứu.

Trong số 287 người mất tích, hãng thông tấn Yonhap của Hàn Quốc cho biết có một người Nga và 2 người Trung Quốc.

Chỉ một số ít người leo được lên khoang trên hoặc nhảy khỏi tàu đã được cứu

Chỉ một số ít người leo được lên khoang trên hoặc nhảy khỏi tàu đã được cứu

"Tôi là một trong những người đầu tiên nhảy lên một chiếc tàu của tuần tra bờ biển và trên đó đã có vài người khác. Tôi nghe một trong những nhân viên cứu hộ cho biết vị thuyền trưởng đã lên tàu trước tôi", một người sống sót khẳng định với truyền hình Hàn Quốc.

Những người sống sót khác cũng khẳng định vị thuyền trưởng là một trong những người đầu tiên được giải cứu. Trong khi đó các quan chức lực lượng tuần tra bờ biển đã từ chối trả lời khi được đề nghị xác nhận.

Gia đình các nạn nhân mất tích thì càng có thêm lí do để nổi trận lôi đình trước thông tin này.

"Thật đáng khinh bỉ và tôi đang muốn phát điên. Nhưng đây chưa phải lúc để đổ lỗi mà ưu tiên hàng đầu phải là giải cứu những đứa trẻ ngoài kia", Lee Yong-ki, cha của một trong những học sinh bị mất tích nói.

Gia đình nạn nhân nổi đóa với chính phủ

Tại hòn đảo Jindo gần đó, gia đình, người thân các nạn nhân đang có mặt để chờ tin từ lực lượng cứu hộ đã nổi giận khi Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-Hye tới thị sát các nỗ lực cứu nạn.

Thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong-Won bị người nhà nạn nhân bao vây

Thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong-Won bị người nhà nạn nhân bao vây

"Bà đang làm gì khi mọi người đang chết dần! Thời gian đang cạn rồi đó!", một người phụ nữ hét lên về phía bà Park khi bà đang cố gắng trấn an đám đông, còn các nhân viên an ninh tháp tùng thì lộ rõ sự lo lắng.

Trước đó, khi thủ tướng Chung Hong-Won bước vào hội trường tại Jindo, ông đã bị xô đẩy, la ó và ném chai nước.

"Đừng bỏ chạy ông thủ tướng", một bà mẹ nói và chặn đường ông Chung trong lúc ông rời đi. "Hãy nói cho chúng tôi biết ông đang định làm gì".

Lực lượng tuần tra bờ biển cho biết 179 người đã được giải cứu, không đổi so với mức công bố tối 16/4. Điều này càng làm giảm hy vọng có thể tìm thấy người còn sống. Nếu toàn bộ những người mất tích được xác định thiệt mạng, đây sẽ là một trong những thảm họa tồi tệ nhất thời bình của Hàn Quốc, và càng đau đớn hơn khi có rất nhiều nạn nhân là trẻ em.

Hiện nguyên nhân khiến chiếc tàu dài 146m, tải trọng 6825 tấn bị chìm vẫn chưa được xác định. Nhiều người nói rằng đã nghe một tiếng uỳnh lớn trước khi tàu nghiêng rồi chìm. Nhưng thuyền trưởng Lee khẳng định tàu không va phải đá ngầm.

Các chuyên gia khác nhận định, có khả năng những hàng hóa trên tàu, trong đó có 150 ô tô có thể bị dịch chuyển, khiến tàu mất thăng bằng không thể kiểm soát.

Trong hôm nay sóng cao và gió mạnh đã khiến hoạt động cứu hộ gặp nhiều khó khăn. Hơn 100 tàu cùng hơn 500 thợ lặn đã được triển khai với hy vọng tìm thấy người còn đang mắc kẹt trong các túi khí.